Bài viết

Lá Thư Trong Chiếc Mũ Tai Bèo

Một người lính trẻ mang theo lá thư của em gái bên mình suốt những năm tháng chiến tranh. Đến một ngày giữa bom đạn, chính lá thư ấy đã trở thành nguồn động viên giúp anh và đồng đội vượt qua thời khắc khó khăn.

Gia Lai20/05/2026Phúc Thị Xoa (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, Võ Thành Nam hai mươi mốt tuổi, nhập ngũ khi vừa học xong phổ thông. Trước ngày lên đường, cô em gái út tên Hương dúi vào tay anh một phong thư nhỏ. — Khi nào nhớ nhà thì anh mở ra đọc. Nam cười: — Xa nhà mới một ngày đã đọc thì hết nhớ mất. Nói vậy thôi nhưng anh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào bên trong chiếc mũ tai bèo vẫn đội mỗi ngày. Những tháng đầu ở đơn vị, cuộc sống người lính nhiều gian khó hơn anh tưởng. Những buổi hành quân xuyên rừng kéo dài hàng chục cây số. Những đêm trú mưa dưới tăng võng. Có hôm cả tổ chỉ chia nhau từng ngụm nước cuối cùng. Lá thư vẫn nằm yên trong chiếc mũ. Anh chưa mở. Một đêm cuối năm, đơn vị Nam nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng ra phía trước. Trời mưa lớn. Đường trơn trượt. Giữa đoạn dốc đất đỏ, một đồng đội trẻ tên Vinh ngồi thụp xuống. — Em đi không nổi nữa. Nam ngồi cạnh. — Nhớ nhà à? Vinh gật đầu. — Em nhớ mẹ. Cả tổ im lặng. Giữa rừng sâu, nỗi nhớ nhà luôn là điều người ta giấu kỹ nhất. Bất chợt Nam nhớ tới lá thư. Anh lấy chiếc mũ xuống. Phong thư đã hơi nhàu. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh mở ra. Bên trong chỉ có vài dòng chữ viết nghiêng nghiêng: "Anh Nam thương nhớ. Nhà mình vẫn khỏe. Mẹ bảo anh giữ gìn sức khỏe. Cây khế trước sân năm nay nhiều trái lắm. Khi nào về em hái cho anh." Dòng cuối cùng khiến anh lặng người: "Anh nhớ về nhà nhé." Nam đưa lá thư cho Vinh đọc. Rồi người này chuyền người kia. Không ai nói gì nhiều. Nhưng đêm ấy, đoạn đường còn lại dường như bớt dài hơn. Nhiều năm sau ngày đất nước yên bình, Võ Thành Nam trở về ngôi nhà cũ. Cây khế trước sân vẫn còn. Em gái anh giờ đã có gia đình riêng. Chiếc mũ tai bèo cũ đã sờn theo năm tháng. Chỉ có lá thư ấy, anh vẫn giữ. Bởi có những điều nhỏ bé đi cùng con người qua năm tháng, để mỗi khi nhìn lại thời hoa lửa, người ta không chỉ nhớ bom đạn, mà còn nhớ những điều bình dị đã giúp mình bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn