Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Lá thư từ bến sông Vàm Cỏ”

Câu chuyện kể về một chuyến đưa thư bí mật qua vùng giao tranh ác liệt bên sông Vàm Cỏ vào năm 1968. Giữa bom đạn và những cuộc càn quét liên tục, một người giao liên trẻ đã liều mình giữ lại bức thư cuối cùng của một người lính gửi về cho mẹ. Nhiều năm sau chiến tranh, lá thư ấy mới được trao tận tay gia đình.

An Giang11/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1968, vùng ven sông Vàm Cỏ chìm trong khói lửa. Ban ngày trực thăng quần thảo, ban đêm pháo sáng rạch ngang bầu trời. Ông Nguyễn Văn Lợi khi ấy mới 19 tuổi, làm nhiệm vụ giao liên, chuyên đưa thư và tài liệu qua các xã bị phong tỏa.

Một chiều muộn, ông nhận được một phong thư đã nhàu mép từ một chiến sĩ trẻ tên Phạm Đức Thành. Người lính nói nhỏ:

“Nếu tôi không trở về, nhờ anh gửi giúp má tôi.”

Lá thư chỉ vài dòng, viết bằng bút chì trên giấy học trò cũ:

“Má đừng lo cho con. Khi nào đất nước yên, con sẽ về phụ má trồng lại hàng cau sau nhà.”

Đêm hôm đó, ông Lợi chèo xuồng vượt sông. Giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bắn lên. Tiếng súng nổ từ bờ bên kia. Ông phải ôm túi thư nhảy xuống nước, lặn vào đám lục bình để tránh truy kích.

Suốt gần một giờ đồng hồ, ông ngâm mình dưới nước lạnh, chỉ chừa mũi để thở. Trong túi nilon trước ngực là những lá thư của người lính gửi về gia đình. Ông kể rằng lúc ấy ông nghĩ:

“Nếu mình mất, những người ở quê sẽ chẳng bao giờ biết con họ đã sống và nhớ họ đến thế nào.”

Sau đợt càn quét, ông mới biết chiến sĩ Phạm Đức Thành đã hy sinh trong trận đánh đêm hôm đó.

Chiến tranh kết thúc, nhiều giấy tờ thất lạc. Riêng lá thư ấy, ông Lợi vẫn giữ trong chiếc hộp gỗ cũ suốt nhiều năm vì không tìm được địa chỉ người thân.

Mãi đến năm 1993, qua một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, ông mới tìm được em gái của liệt sĩ Thành là bà Trần Thị Hương tại Đức Hòa, Long An. Khi nhận lá thư đã úa màu thời gian, bà Hương bật khóc rất lâu rồi nói:

“Má tôi mất trước ngày đất nước thống nhất. Nhưng nếu má còn sống và đọc được thư này, chắc má sẽ yên lòng.”

Ông Lợi kể rằng đó là lần đầu tiên sau chiến tranh ông thấy một lá thư có thể nặng hơn cả ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Lá thư từ bến sông Vàm Cỏ” | Câu chuyện thời hoa lửa