Lá thư từ chiến hào
1 lá thư viết về gửi cho mẹ trong những năm tháng chiến đấu tại núi rừng Tây Bắc
Mưa rừng Tây Bắc tháng ba năm 1979 trút xuống không ngừng, nặng hạt như muốn nghiền nát cả những tán rừng rậm. Trong căn hầm trú ẩn vừa mới được đào tạm hôm qua, người lính trẻ Hào đưa bàn tay run vì lạnh lau vội vết bùn bám trên cuốn sổ nhỏ. Một ngọn đèn dầu leo lét cháy, ngọn lửa xanh lách tách như hơi thở của chiến trường.
Ngoài kia, tiếng pháo địch vẫn nổ dồn dập, từng đợt đất đá rơi lả tả xuống cửa hầm. Nhưng Hào đã quen với tất cả. Chỉ có một thứ từ nhiều ngày nay vẫn khiến trái tim anh không yên: nỗi nhớ nhà.
Hào mở cuốn sổ, xé một trang giấy còn sạch, kê lên đầu gối và bắt đầu viết. Mỗi nét chữ, anh như dốc cả nỗi lòng vào.
“Mẹ kính yêu của con,”
“Giờ này chắc ở nhà trời cũng mưa như thế. Con nhớ những chiều hai mẹ con mình ngồi dưới mái hiên nhìn mưa rơi, mẹ vẫn hay bảo mưa là phù hộ cho mùa màng. Ngoài này mưa lại mang theo mùi khói thuốc súng và đất đá sạt, nhưng mẹ ạ… con vẫn thấy bình yên lạ kỳ vì con đang bảo vệ chính quê hương mình.”
“Mẹ đừng quá lo cho con. Hôm nay đơn vị con vừa lui về hầm trú ẩn sau một trận đánh dài. Anh em ai cũng mệt, nhưng vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện quê. Con kể cho mọi người nghe chuyện mẹ hay dậy sớm nấu bát cháo hành cho con mỗi khi con ốm. Ai cũng bảo con có phúc vì có người mẹ tần tảo thương con như vậy.”
“Mẹ ơi, lúc súng đạn nổ, con chỉ nghĩ đến duy nhất một điều: phải sống, phải trở về để lại được nhìn thấy mẹ ngoài cổng, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt lúc nào cũng ấm.”
“Ở đây con có đồng đội tốt, chỉ huy thương lính. Có những buổi đêm, chúng con thay nhau ngồi gác, nghe tiếng rừng xào xạc mà nhớ nhà quay quắt. Nhưng chỉ cần nghĩ đến lời mẹ dặn trước lúc lên đường:
‘Hào ơi, đi rồi phải trở về nghe con. Mẹ ở nhà chờ.’
…là con lại thấy mình mạnh mẽ hơn.”
“Chiến sự còn ác liệt mẹ ạ, nhưng con tin ngày hòa bình sẽ tới. Khi đó, con sẽ tự tay vá lại mái nhà dột, sẽ cùng mẹ ra ruộng, rồi đưa mẹ đi chợ phiên như mẹ từng mong.”
“Con chỉ mong mẹ giữ sức khỏe. Đừng ra đồng nhiều quá, đừng thức khuya may áo thuê nữa. Con trai của mẹ lớn rồi, sẽ trở về để làm chỗ dựa cho mẹ.”
“Mẹ đừng lo, ở nơi chiến hào này, con luôn mang theo quê hương, mang theo mẹ.”
“Con trai của mẹ,
Hào.”
Hào đặt bút xuống. Bên ngoài, tiếng súng thưa dần. Anh gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo ngực — nơi gần trái tim nhất. Sáng mai, khi đường liên lạc được mở lại, anh sẽ gửi nó về cho mẹ.
Anh tựa lưng vào vách hầm, nhìn ánh đèn dầu leo lét mà mỉm cười. Trong cái không gian chật hẹp, ẩm lạnh và đầy bùn đất của chiến trường, một lá thư nhỏ bé đã giữ cho trái tim anh ấm lại.
Ở một nơi xa lắm, chắc mẹ anh cũng đang hướng về phía biên giới, thầm gọi tên anh trong từng giờ khắc.
Và Hào biết rằng:
Nhờ có tình mẹ, anh sẽ sống, sẽ chiến đấu, và sẽ trở về.



