Cựu Thanh niên xung phong

Lá Thư Từ Chiến Hào (2)

Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ trong thời kỳ chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn và gian khổ, một lá thư từ quê nhà đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp anh và đồng đội giữ vững niềm tin để tiếp tục chiến đấu.

Lai Châu10/03/2026Đỗ Thị Bạch Tuyết (Xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường miền Trung nóng như lửa. Nguyễn Văn Minh khi ấy mới 20 tuổi, là chiến sĩ thông tin liên lạc trong một đơn vị bộ đội đóng quân gần rừng Trường Sơn. Công việc của anh là giữ cho đường dây liên lạc giữa các đơn vị luôn thông suốt, dù bom đạn có thể phá hỏng bất cứ lúc nào.

Một buổi chiều mưa nặng hạt, sau khi vừa sửa xong một đoạn dây bị đứt vì pháo kích, Minh trở về chiến hào thì người liên lạc mang tới cho anh một lá thư. Đó là thư từ mẹ anh ở quê Nghệ An.

Trong lá thư, mẹ kể rằng lúa ngoài đồng đã lên xanh, em gái Minh đã biết phụ mẹ gánh nước, còn cả làng vẫn ngày ngày nhắc tới những người con đang ở chiến trường. Cuối thư, mẹ viết:
“Con hãy giữ gìn sức khỏe. Ở quê nhà, mọi người luôn tin rằng các con sẽ trở về.”

Minh đọc thư nhiều lần dưới ánh đèn dầu nhỏ. Ngoài kia tiếng pháo vẫn vọng lại từ xa, nhưng trong lòng anh bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Đêm đó, đơn vị nhận lệnh khẩn: phải khôi phục lại đường dây liên lạc bị cắt đứt sau một trận bom lớn. Minh cùng hai đồng đội mang cuộn dây và kìm sửa chữa lao vào rừng trong bóng tối. Con đường trơn trượt, cây cối gãy đổ, nhưng họ vẫn lần theo từng cột dây.

Có lúc bom nổ gần đến mức đất đá rơi xuống vai áo. Minh chợt nhớ tới lá thư của mẹ. Anh siết chặt chiếc túi áo nơi cất lá thư và tiếp tục trèo lên cột để nối lại sợi dây bị đứt.

Gần sáng, đường dây cuối cùng cũng được nối lại. Tín hiệu thông suốt, các đơn vị phía trước nhận được lệnh kịp thời. Minh và đồng đội ngồi bệt xuống đất, thở dốc nhưng ai cũng cười.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Nguyễn Văn Minh vẫn giữ lá thư cũ đã ngả màu vàng. Ông thường kể lại rằng trong những ngày tháng khốc liệt nhất, chính những điều giản dị từ quê nhà – một lá thư, một lời nhắn – đã giúp những người lính trẻ có thêm sức mạnh để đi qua “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn