Lá thư từ chiến hào (3)
Câu chuyện kể lại kỷ niệm của bà Trần Thị Hồng về một lá thư của người lính trẻ gửi về cho mẹ từ chiến trường. Lá thư giản dị nhưng chứa đựng tình cảm sâu sắc và trở thành nguồn động viên tinh thần cho những người ở hậu phương trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Năm 1972, bà Trần Thị Hồng khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thư từ cho bộ đội ở chiến trường miền Trung.
Một buổi chiều mưa, bà nhận nhiệm vụ mang một túi thư đến cho đơn vị bộ đội đang đóng quân gần chân núi. Khi trao thư cho các chiến sĩ, bà thấy một người lính trẻ tên Minh run run mở phong thư vừa nhận được. Đó là thư của mẹ anh gửi từ quê nhà.
Sau khi đọc xong, Minh ngồi lặng một lúc rồi mỉm cười. Anh nói với mọi người:
“Trong thư, mẹ dặn con phải giữ gìn sức khỏe và nói rằng cả làng luôn chờ ngày con trở về.”
Đêm hôm đó, Minh ngồi viết thư trả lời. Ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ. Anh viết rất lâu, từng dòng chữ nắn nót. Trước khi gửi thư, anh nhờ bà Hồng chuyển giúp và nói:
“Nếu cô có dịp về gần quê cháu, hãy nói với mẹ cháu rằng cháu vẫn khỏe và vẫn đang làm nhiệm vụ.”
Không lâu sau, đơn vị của Minh phải chuyển sang một vị trí khác để tiếp tục chiến đấu. Bà Hồng vẫn giữ lời hứa, mang lá thư ấy gửi về quê cho mẹ anh.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, bà Hồng vẫn nhớ mãi hình ảnh người lính trẻ trong ánh đèn dầu đêm ấy. Bà thường nói:
“Trong thời hoa lửa, những lá thư nhỏ bé lại là sợi dây nối giữa chiến trường và quê nhà, giúp người lính thêm vững lòng chiến đấu.”


