Bài viết

LÁ THƯ TỪ CHIẾN HÀO

Đà Nẵng05/06/2026Chi đoàn 11/4 (Đoàn trường THPT Thanh Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, chiến trường Quảng Trị chìm trong khói lửa. Những trận bom và pháo kích diễn ra liên tiếp khiến mặt đất rung chuyển ngày đêm. Trong một căn hầm nhỏ giữa chiến hào, anh lính trẻ Trần Văn Phúc ngồi viết thư cho mẹ dưới ánh đèn dầu leo lét.

Phúc nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Quê anh ở một làng nhỏ ven sông Thu Bồn, nơi có cánh đồng lúa trải dài và con đò già mỗi chiều đưa người qua sông. Từ ngày ra chiến trường, anh chưa một lần được về thăm nhà.

Đêm nào rảnh rỗi, Phúc cũng lấy cuốn sổ nhỏ ra viết vài dòng gửi về quê. Anh kể cho mẹ nghe về đồng đội, về những cánh rừng cháy đỏ vì bom đạn và cả nỗi nhớ quê hương da diết.

Trong lá thư cuối cùng, anh viết:
“Ngày hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ. Con nhớ tiếng gà gáy sáng và mùi rơm mới ngoài sân mình lắm.”

Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì trận đánh lớn xảy ra. Địch mở cuộc tấn công dữ dội vào vị trí đơn vị của Phúc đang đóng quân. Bom nổ liên tiếp, khói lửa phủ kín chiến hào.

Giữa trận chiến ác liệt, một người đồng đội bị thương nặng nằm giữa làn đạn. Không chần chừ, Phúc lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn. Đúng lúc ấy, một quả pháo nổ gần bên.

Khi đồng đội chạy tới, Phúc đã nằm bất động giữa chiến hào đầy đất đỏ. Trong túi áo anh vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.

Sau ngày giải phóng, người ta tìm thấy lá thư ấy và trao lại cho gia đình. Người mẹ già ôm lá thư vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi trên những dòng chữ đã nhòe màu thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn