Bài viết

Lá thư từ phía chiến trường

Hà Tĩnh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ấy, người đưa thư dừng lại trước cổng, gọi khẽ tên mẹ. Trên tay ông là một phong bì đã sờn góc, lấm tấm vết bụi đường.

Mẹ run run đón lấy.

Đã lâu lắm rồi, nhà không nhận được tin tức. Những ngày chờ đợi kéo dài như sợi chỉ mỏng, chỉ cần một cơn gió cũng đủ làm đứt.

Mẹ ngồi xuống bên hiên, cẩn thận mở thư. Từng nếp gấp được vuốt phẳng, như sợ làm rách mất những dòng chữ bên trong.

Nét chữ quen thuộc hiện ra—hơi nghiêng, có chỗ run run.

“Má ơi, con vẫn khỏe…”

Chỉ mấy chữ đầu thôi, mà mắt mẹ đã nhòe đi.

Anh viết về những ngày hành quân, về những đêm nằm nghe gió rừng thổi qua tán lá. Anh kể rằng ở nơi xa ấy, có lúc nhớ nhà đến mức chỉ cần thấy một làn khói bếp bay lên cũng tưởng như đang đứng trước sân nhà mình.

“Má đừng lo cho con. Ở đây tụi con thương nhau lắm. Khi nào rảnh, con lại nhớ đến bữa cơm có má, có em…”

Tôi đứng phía sau, đọc cùng mẹ từng dòng một. Giọng mẹ khẽ lặp lại, như sợ bỏ sót một chữ nào.

Ở cuối thư, anh viết:

“Ngày về chắc chưa biết lúc nào… nhưng má cứ tin, con sẽ về khi đất nước yên bình.”

Mẹ gấp lá thư lại, ép nhẹ vào ngực.

Ngoài sân, nắng chiều vẫn trải vàng như mọi ngày. Gió thổi qua hàng cau, mang theo mùi rơm mới.

Không ai nói thêm điều gì.

Chỉ có lá thư ấy—từ một nơi đầy khói lửa—đã mang về một điều quý giá hơn tất cả:

Một lời nhắn rằng, giữa chiến tranh và xa cách,
vẫn có một người đang cố giữ lời hứa trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn