Bài viết

Lá thư từ quê nhà

Bác Trịnh Văn Thượng từng trải qua những ngày như thế. Xa nhà, xa người thân, mỗi khi nghe tin có thư từ quê gửi đến, những người lính đều mong chờ. Chỉ vài dòng chữ của người thân cũng đủ khiến cả ngày hôm ấy trở nên ấm áp.

Thanh Hóa04/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư từ quê nhà

Thông tin: Sinh năm 1951; nhập ngũ năm 1971; xuất ngũ năm 1976.

Trong những năm tháng xa quê, đối với người lính, một lá thư từ gia đình có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Bác Trịnh Văn Thượng từng trải qua những ngày như thế. Xa nhà, xa người thân, mỗi khi nghe tin có thư từ quê gửi đến, những người lính đều mong chờ. Chỉ vài dòng chữ của người thân cũng đủ khiến cả ngày hôm ấy trở nên ấm áp.

Có lần bác nhận được thư nhà. Bức thư không dài, chỉ kể những chuyện rất giản dị ở quê: gia đình vẫn khỏe, mùa màng thế nào, mọi người vẫn mong bác yên tâm công tác. Bác đọc đi đọc lại nhiều lần.

Trong những dòng chữ bình dị ấy, bác hình dung ra căn nhà, con đường quê và những người thân đang ngày đêm chờ đợi. Nỗi nhớ nhà vì thế càng da diết nhưng cũng trở thành động lực để bác cố gắng.

Bác cũng từng viết thư về nhà. Bác không kể hết những khó khăn mình đang trải qua bởi bác sợ gia đình lo lắng. Bác chỉ nói rằng mình vẫn khỏe, vẫn hoàn thành nhiệm vụ và mong mọi người ở quê yên tâm.

Có những điều người lính không nói ra trong thư. Họ giấu đi nỗi nhớ, giấu đi những lúc mệt mỏi và cả những phút yếu lòng, chỉ để người ở quê có thể ngủ ngon.

Nhiều năm sau, khi nhắc về những lá thư ấy, bác Thượng vẫn xúc động. Bởi mỗi lá thư là một sợi dây nối người lính với gia đình. Chiến trường có thể cách quê nhà rất xa, nhưng tình thân luôn tìm được cách để đến bên người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn