Lá Thư Từ Thành Cổ Quảng Trị
Mùa hè năm 1972, tại Thành Cổ Quảng Trị, cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa bom đạn khốc liệt, nhiều chiến sĩ đã viết những lá thư gửi về gia đình, người thân trước giờ chiến đấu. Câu chuyện kể về một người lính trẻ và lá thư cuối cùng anh gửi cho mẹ từ Thành Cổ.
Mùa hè lửa cháy trời Nam,
Dòng Sông Thạch Hãn đỏ màu khói bom.
Thành Cổ đứng giữa mưa dồn,
Gánh bao bão đạn phủ chồng tháng năm.
Có người lính tuổi đôi mươi,
Rời quê theo tiếng gọi nơi chiến trường.
Mang theo nỗi nhớ quê hương,
Và hình bóng mẹ thân thương mỗi ngày.
Giữa đêm pháo sáng trời mây,
Anh ngồi tựa vách viết vài dòng thư.
Nét chữ còn đượm suy tư,
Theo ngọn đèn nhỏ giữa mùa chiến chinh.
“Con nay vẫn khỏe, mẹ yên,
Đồng đội bên cạnh như người anh em.
Dẫu nơi bom đạn ngày đêm,
Lòng con vẫn nhớ mái thềm quê hương.
Mẹ đừng thức trắng canh sương,
Đừng lo áo lính phong sương bạc màu.
Ngày mai dù có ra sao,
Con luôn tự hào bước vào tuyến xa.”
Ngoài kia pháo lại rền vang,
Mặt thành rung chuyển từng hàng gạch xưa.
Anh gấp lá thư còn thơm,
Gửi theo đồng đội trở về hậu phương.
Rồi anh lại bước lên đường,
Cùng bao chiến hữu giữ từng tấc thành.
Mưa bom phủ kín trời xanh,
Khói che ánh nắng, lửa giăng khắp vùng.
Từng giờ chiến đấu không ngừng,
Từng người ngã xuống giữa vòng đạn bay.
Anh vẫn đứng vững nơi này,
Giữ màu cờ đỏ tung bay giữa thành.
Một chiều mây xám mong manh,
Trận bom dữ dội phủ quanh chiến hào.
Đồng đội gọi giữa lao xao,
Mà anh nằm lại dưới màu đất quê.
Lá thư vượt những sơn khê,
Về nơi mẹ đợi bên hè năm canh.
Bàn tay run mở thư anh,
Đọc từng nét chữ mà lòng nghẹn đau.
Ngoài sân nắng vẫn qua mau,
Tiếng chim vẫn hót trên màu lá xanh.
Chỉ riêng bóng mẹ lặng thinh,
Ôm trang giấy cũ nhớ hình con yêu.
Năm tháng đi qua rất nhiều,
Thành Cổ vẫn đó với điều thiêng liêng.
Bao người lính đã nằm yên,
Cho mùa thống nhất nối liền non sông.
Lá thư còn giữ trong lòng,
Như lời nhắn gửi của dòng thời gian.
Rằng trong khói lửa gian nan,
Tình quê, tình mẹ vẫn ngàn đời xanh.



