Lá thư từ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ và giá trị của Hòa Bình
Có những bức thư được viết ra với hy vọng sẽ đến tay người thân.
Nhưng cũng có những bức thư được viết trong sự bình thản của một người lính đã chuẩn bị cho điều không thể tránh khỏi.Đó là lá thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, viết tại Thành cổ Quảng Trị ngày 11/9/1972.Anh biết mình đang ở giữa một chiến trường khốc liệt. Anh hiểu rằng ngày trở về có thể sẽ không bao giờ đến. Thế nhưng, trong những dòng cuối cùng gửi về gia đình, không có sự oán trách, không có nỗi sợ hãi, chỉ có tình yêu thương dành cho mẹ, cho người vợ trẻ và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình."Thôi nhé, mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau."Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ khiến bao thế hệ sau lặng người.Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi ác liệt nhất của cuộc kháng chiến. Hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và nhiều người mãi mãi nằm lại trên mảnh đất này. Mỗi tấc đất nơi đây đều thấm đẫm máu đào của những người con Việt Nam đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.Có lẽ vì thế mà câu thoại trong bộ phim Mùi Cỏ Cháy vẫn luôn khiến người xem nghẹn ngào:"Mùa hè năm ấy, hy sinh nhiều quá... toàn là lính trẻ..."Họ cũng từng có những ước mơ rất đỗi bình dị. Có người chưa kịp báo hiếu cha mẹ. Có người vừa cưới vợ. Có người còn chưa kịp nói lời yêu. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để bước vào chiến trường.Hôm nay, khi đọc lại "Lá thư từ Thành cổ Quảng Trị", chúng ta không chỉ thấy sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ.Xin được cúi đầu tưởng nhớ và tri ân những người đã ngã xuống để đất nước được nở hoa độc lập, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.


