La Văn cầu (1)
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932, là người con ưu tư của dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Chàng trai trẻ ấy, khi mới 16 tuổi độ tuổi của những ước mơ và hoài bão nhưng đã chọn khai tăng thêm 2 tuổi để được ra chiến trường đánh giặc. Năm 1949, trong một trận phục kích ở Cao Bằng, chàng bộ đội trẻ ấy lao lên tiêu diệt nhũng tên lính Pháp trên xe tăng và cướp súng của kẻ thù để bắn chết hàng chục tên giặc khác góp phần vào chiến thắng ở trận đánh này.
Và đặc biệt nhất là trận đánh Đông Khê năm 1950 mới là trận đánh đưa cái tên La Văn Cầu vào trang sử chói lọi của dân tộc. Lúc bấy giờ, đơn vị của ông có nhiệm vụ tiêu diệt lô cốt của địch. Khi đang tiến công, ông đã bị đạn bắn rách má, nát cánh tay phải, cánh tay lủng lẳng, máu chảy đầm đìa khiến việc di chuyển và bọc phá trở nên cực kì khó khăn. Trong khoảng khắc sinh tử ấy, để không làm chậm nhịp tấn công của đơn vị, ông đã nhờ đồng đội chặt phăng cánh tay phải của mình, ông nghiến răng lấy chiếc khăn mùi xóa nhét vào miệng để không cắn trúng lưỡi. Với một cánh tay còn lại và cơ thể đẫm máu, ông vẫn băng lên ôm quả bom nặng 12 kg để phá tan lô cốt của địch, mở đường cho quân ta lao lên giành chiến thắng.
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp hào hùng. Anh hùng La Văn Cầu luôn là một biểu tượng rực rỡ cho tinh thần dũng cảm và ý chí sắt đá của bộ đội cụ Hồ.
Sau chiến tranh, dù là 1 trong 7 anh hùng đầu tiên được tuyên dương nhưng ông vẫn luôn sống rất giản dị và đóng góp cho công tác giáo dục thế hệ trẻ.
Qua câu chuyện về cuộc đời ông, em càng thêm biết ơn những anh hùng liệt sĩ đã hi sinh thanh xuân tuổi trẻ, hạnh phúc riêng và cả luôn mạng sống của mình để cho thế hệ con cháu chúng em được sống và học tập trong hòa bình như bây giờ. Em xin hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm chỉ trau dồi kiến thức để bản thân có đủ năng lực mai sau góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh hơn.



