La Văn Cầu (2)
Loại nhân chứng: Nhân chứng trực tiếp tham gia chiến đấu, người chiến sĩ tiêu biểu cho tinh
thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ, Cao Bằng nổi lên như một căn cứ địa cách
mạng kiên cường. Giữa những cánh rừng đại ngàn, những cung đường biên giới mịt mờ
sương khói, một người thanh niên trẻ tuổi nổi bật – La Văn Cầu, tên khai sinh là Sầm Phúc
Hướng. Ông là người có ý chí sắt đá, lòng quả cảm vô song, sở hữu một trái tim sục sôi nhiệt
huyết, sẵn sàng dấn thân vì độc lập dân tộc. Ngọn lửa chiến đấu mà ông thắp lên tại trận
Đông Khê không chỉ rực sáng vùng biên ải phía Bắc, mà còn trở thành biểu tượng tinh thần
cho quân đội và nhân dân cả nước.
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh , tỉnh Cao Bằng , trong một
gia đình dân tộc Tày giàu truyền thống yêu nước. Cha mẹ ông là những người lao động
nghèo, sớm giáo dục cho con lòng căm thù giặc và ý chí tự lập. Khi đó, La Văn Cầu còn rất trẻ
nhưng đã sớm bộc lộ sự kiên định, tháo vát và tự chủ. Hình ảnh một chàng trai miền núi với
ánh mắt cương nghị, khao khát được cầm súng bảo vệ bản làng đã in sâu trong ký ức của
đồng bào nơi đây.
Từ nhỏ, La Văn Cầu đã bộc lộ sự khác biệt: gan dạ, tinh thần trách nhiệm với cộng đồng và
lòng yêu nước sâu sắc. Ngày còn trẻ, ông chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót
giày xâm lược, hiểu rằng muốn cứu dân, trước tiên phải đứng lên đấu tranh vũ trang. Ông
tự nguyện gia nhập quân đội từ năm 16 tuổi, rèn luyện bản lĩnh trong thực tế chiến đấu,
chuẩn bị cho sứ mệnh lớn lao: bảo vệ Tổ quốc và truyền bá tinh thần quật khởi.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông, trận Đông Khê trở thành điểm quyết đầu
ác liệt. Với tư cách là tiểu đội phó, La Văn Cầu chỉ huy tổ bộc phá đánh vào cứ điểm địch.
Dưới làn đạn xối xả, ông bị trúng đạn nát cánh tay phải nhưng vẫn kiên quyết không rời
trận địa. Hành động nhờ đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay vướng víu để tiếp tục ôm
bộc phá xông lên đã thể hiện tài cầm quân và lòng quả cảm phi thường, giúp quân ta mở
toang cửa ngõ chiến thắng.
Năm 1952, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, La Văn Cầu là một trong bảy
người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Dù
mang trên mình thương tật, ông vẫn tiếp tục hoạt động, bền bỉ cống hiến trong quân đội. Tại
các đơn vị công tác, ông mở rộng mối quan hệ, kết nối những thế hệ chiến sĩ trẻ, chuẩn bị
lực lượng và tinh thần để khi thời cơ đến sẽ cùng toàn dân đánh đuổi hoàn toàn thực dân
Pháp.
Sau hòa bình, Anh hùng La Văn Cầu tích cực tham gia các buổi nói chuyện truyền thống,
giảng dạy về lịch sử và đạo lý cho thế hệ trẻ. Ông không chỉ kể về chiến công, mà còn truyền
đạt nhận thức về quyền độc lập, lòng tự tôn dân tộc và tinh thần dũng cảm trước mọi
nghịch cảnh. Những buổi gặp gỡ, những câu chuyện kể của ông mang thông điệp cổ vũ lòng
yêu nước, nâng cao ý thức trách nhiệm và khơi dậy tinh thần sống có lý tưởng.
Dù tuổi cao sức yếu, La Văn Cầu vẫn giữ vững tinh thần của người chiến sĩ năm xưa. Tấm
gương của ông vẫn sống động trong ký ức quân dân, qua những bài học lịch sử, những
phong trào thi đua mà ông là nguồn cảm hứng – những “ngọn lửa” nhỏ nhưng đầy ý nghĩa,
gieo niềm tin yêu nước, nuôi dưỡng ý chí độc lập cho các thế hệ sau.
Người dân Việt Nam kể rằng, tinh thần của La Văn Cầu như ngọn đuốc dẫn đường. Ngọn lửa
mà ông thắp lên từ trận đánh Đông Khê không chỉ rực sáng trong thời khắc chiến tranh, mà
còn cháy mãi trong tâm trí các thế hệ thanh niên: yêu nước là trách nhiệm, là hành động
kiên định, bất khuất và đầy quả cảm. La Văn Cầu – người anh hùng kiên trung – mãi là biểu
tượng của ý chí và lòng yêu nước giữa lòng dân tộc Việt Nam.


