Anh hùng Lực lượng vũ trang

La Văn Cầu

Bài viết khắc họa chân dung Anh hùng La Văn Cầu – một biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Trọng tâm là hồi ức về trận Đông Khê (1950), nơi ông đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương của mình để tiếp tục ôm bộc phá xông lên, mở đường cho quân ta giành thắng lợi, góp phần làm nên chiến thắng biên giới Thu Đông lịch sử.

Thái Nguyên16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc, có những con người mà tên tuổi của họ đã hóa thành biểu tượng, thành nhịp đập của núi sông. Anh hùng La Văn Cầu là một người như thế. Tôi tìm đến ông vào một ngày Hà Nội thu sang, trong ngôi nhà nhỏ giản dị. Ở tuổi ngoài 90, người anh hùng năm ấy vẫn giữ nguyên tác phong của một người lính cụ Hồ: cương trực, khiêm nhường và một trí nhớ mẫn tiệp đến kinh ngạc khi nhắc về những ngày "máu trộn bùn non".

Khát vọng của chàng trai người Tày Sinh ra tại Cao Bằng trong một gia đình dân tộc Tày giàu truyền thống cách mạng, cậu thiếu niên La Văn Cầu lớn lên khi thực dân Pháp đang giày xéo quê hương. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, năm 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để được nhập ngũ. Với ông lúc bấy giờ, đi theo cách mạng không phải để cầu vinh hiển, mà đơn giản là để "đuổi hết giặc cho dân mình được ấm no".

48 giờ nghẹt thở tại đồn Đông Khê: Mùa thu năm 1950, chiến dịch Biên giới bùng nổ. Đồn Đông Khê trở thành vị trí chiến lược then chốt mà ta buộc phải tiêu diệt. Đêm 16/9/1950, đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ đánh bộc phá vào lô cốt địch. Đó là một đêm đen kịt, tiếng súng nổ xé toạc không gian, đạn vạch đường sáng rực bầu trời.Khi đang tiến sát mục tiêu, một luồng đạn từ phía địch bắn trúng tay phải và vai của ông. La Văn Cầu ngã xuống, cánh tay phải dập nát, lủng lẳng chỉ còn dính lại một chút da thịt. Nỗi đau thể xác lúc đó cực độ, nhưng trong tâm trí chàng thanh niên 18 tuổi ấy, ý nghĩ duy nhất hiện lên là: “Nếu mình không nổ súng, đồng đội sẽ hy sinh, trận đánh sẽ thất bại”.

Quyết định làm nên lịch sử: Bác kể lại với giọng nghẹn ngào nhưng ánh mắt đầy cương nghị: “Lúc ấy tay phải tôi không còn cảm giác gì nữa, nó vướng víu vô cùng. Tôi đã yêu cầu đồng đội: Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn ôm bộc phá”.Dưới làn mưa bom bão đạn, một người đồng đội đã phải nghiến răng, dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay phải cho ông. Ngay sau đó, bằng một sức mạnh siêu nhiên từ lòng yêu nước, La Văn Cầu dùng tay trái ôm khối bộc phá nặng 12kg, vượt qua những lớp rào thép gai, xông thẳng vào lô cốt địch. Tiếng nổ vang trời sau đó không chỉ phá tan rào cản của kẻ thù mà còn mở toang cánh cửa chiến thắng cho toàn chiến dịch. Hình ảnh người chiến sĩ cụt tay, mình đầy máu nhưng vẫn lao về phía trước đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù và là nguồn động lực vô biên cho toàn quân.

Năm 1952, La Văn Cầu là một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam. Thế nhưng, khi nói về chiến công hiển hách ấy, ông luôn cười hiền từ: “Chiến công đó là của tập thể, của những người đồng đội đã ngã xuống. Tôi chỉ là người đại diện nhận danh hiệu thay họ thôi”.

Trở về với đời thường, người anh hùng ấy vẫn tiếp tục cống hiến trong quân ngũ rồi nghỉ hưu tại Hà Nội. Ông sống một cuộc đời thanh bạch, giản dị, hằng ngày vẫn đi bộ, đọc báo và tham gia các hoạt động tại địa phương. Cánh tay đã mất nơi chiến trường xưa không làm ông yếu đi, mà dường như nó đã hóa thành sức mạnh tinh thần, truyền lửa cho biết bao thế hệ thanh niên sau này.

Khi tìm hiểu về nhân chứng lịch sử như Anh hùng La Văn Cầu, tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trên trang giấy. Lịch sử là máu, là thịt, là sự đánh đổi đau đớn nhưng đầy vinh quang. Cánh tay của bác để lại ở Đông Khê năm nào chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một thời đại mà "mỗi người dân là một chiến sĩ".

Bài viết này không chỉ là một bài dự thi, mà là lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến bác – người đã dùng máu xương của mình để viết nên khúc tráng ca bất tử cho dân tộc. Thế hệ chúng em, những người sinh ra khi đất nước đã yên tiếng súng, xin hứa sẽ giữ gìn ngọn lửa mà các bác đã thắp lên, để "Cánh tay La Văn Cầu" sẽ mãi mãi là biểu tượng của ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn