Cựu chiến binh

La Văn Cầu – Khi trái tim còn đập, người lính còn chiến đấu

Bài viết tái hiện cuộc đời và chiến công đặc biệt của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu trong chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950. Từ tuổi thơ cơ cực đến chiến trường ác liệt Đông Khê, ông đã hy sinh một cánh tay để hoàn thành nhiệm vụ, trở thành biểu tượng bất khuất của tinh thần “quyết chiến, quyết thắng”.

Quảng Trị10/06/2026Chi đoàn 10 Toán 2 (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình người Tày tại tỉnh Cao Bằng, La Văn Cầu lớn lên giữa những năm tháng đầy đau thương dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Tuổi thơ ông sớm chứng kiến những mất mát lớn lao khi người cha bị thực dân Pháp bắt đi phu, tra tấn dã man và qua đời trong kiệt sức. Từ đó, cậu bé La Văn Cầu mồ côi cha sớm thấm thía nỗi đau mất nước và cảnh đời cơ cực của người dân thuộc địa. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, qua sự tuyên truyền và giác ngộ của cán bộ cách mạng, ông nhận ra con đường duy nhất để giành lại tự do, độc lập là đi theo cách mạng và kháng chiến. Năm 1948, La Văn Cầu chính thức nhập ngũ, biên chế vào Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Trong suốt quá trình chiến đấu, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn và trải qua hàng chục trận đánh ác liệt. Tuy nhiên, ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời người lính của ông chính là trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, nơi ông để lại một phần cơ thể của mình trên chiến trường. Tháng 9/1950, trong cuộc tiến công vào cứ điểm Đông Khê, La Văn Cầu được giao chỉ huy tổ bộc phá gồm 5 người, nhiệm vụ là phá hàng rào, tiêu diệt lô cốt đầu cầu để mở đường cho bộ đội tiến công. Trong điều kiện trang bị thiếu thốn, nhiều khối bộc phá bị hư hỏng, ông cùng đồng đội phải tháo gỡ mìn của địch để tiếp tục sử dụng, bất chấp hỏa lực dày đặc từ đối phương. Khi trận đánh bước vào thời điểm quyết liệt, ông ôm khối bộc phá lao lên tuyến đầu với quyết tâm bằng mọi giá phải hoàn thành nhiệm vụ. Trong lúc vượt qua hệ thống phòng ngự, ông bị thương nặng và ngất đi. Khi tỉnh lại, dù cánh tay phải bị thương gần đứt lìa, ông vẫn nhất quyết xin tiếp tục chiến đấu. Trong khoảnh khắc sinh tử, để giữ lại tính mạng và đảm bảo nhiệm vụ, đồng đội đã hỗ trợ cắt bỏ cánh tay phải bị thương của ông. Giữa đau đớn tột cùng, ông vẫn cắn chặt khăn để chịu đựng, không để tiếng kêu làm ảnh hưởng đến trận địa. Chỉ với một cánh tay còn lại, La Văn Cầu tiếp tục ôm khối bộc phá nặng khoảng 12kg lao lên áp sát lô cốt địch, đặt thuốc nổ vào vị trí then chốt và kích nổ thành công, phá hủy cứ điểm quan trọng của địch. Ngay sau đó, ông lại ngất đi giữa chiến trường, nhưng đồng đội đã kịp thời chiếm lĩnh trận địa, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của chiến dịch. Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950 kết thúc thắng lợi, đánh dấu bước phát triển quan trọng của quân đội ta trong nghệ thuật tác chiến. Riêng La Văn Cầu, hành động quả cảm của ông nhanh chóng trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu bất khuất, lan tỏa mạnh mẽ trong toàn quân. Năm 1952, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, công tác tại Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam). Đến năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Trở về đời thường, La Văn Cầu mang trên mình thương tật chiến tranh, nhưng ông luôn coi đó là biểu tượng của một thời tuổi trẻ đã sống và chiến đấu trọn vẹn vì Tổ quốc. Câu nói “Trái tim còn đập còn chiến đấu” của ông không chỉ là lời tự sự cá nhân, mà đã trở thành tinh thần chung của nhiều thế hệ người lính Việt Nam. Cuộc đời La Văn Cầu vì thế không chỉ gói gọn trong một chiến công lịch sử, mà còn trở thành minh chứng sống động cho ý chí kiên cường, tinh thần hy sinh và khát vọng độc lập tự do của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
La Văn Cầu – Khi trái tim còn đập, người lính còn chiến đấu | Câu chuyện thời hoa lửa