Bài viết

: La Văn Cầu - Khúc Tráng Ca Về Ý Chí Thép Và Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt

Gia Lai03/07/2026Chi đoà 11 (Đoàn phường Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Lịch sử nước mình vốn không chỉ nằm trên những trang sách thơm mùi mực mới, mà còn hằn sâu trong từng tấc đất, được viết bằng máu đỏ và những giọt nước mắt lặng thầm. Có những cuộc đời đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, không phải bởi những danh xưng mỹ miều, mà bởi khoảnh khắc họ dám bước qua nỗi đau tận cùng của xác thịt để đổi lấy nhịp thở tự do cho đồng bào... Anh hùng La Văn Cầu chính là minh chứng sống động cho bản lĩnh ấy một “khối thép” được đúc nên từ lòng yêu nước, đứng vững vàng giữa bão táp phong ba để viết nên huyền thoại về một thời hoa lửa."

Sinh năm 1932 giữa đại ngàn Cao Bằng, cậu bé người Tày Sầm Phúc Hướng (tên thật của La Văn Cầu) lớn lên trong hơi thở của núi rừng và cả những u uất của kiếp người lầm than dưới gót giày thực dân. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, ngọn lửa cách mạng đã sớm nhen nhóm trong lồng ngực trẻ trai. Năm 1948, khi tiếng gọi non sông vang vọng, ông đã không ngần ngại khai tăng tuổi để được đứng vào hàng ngũ Trung đoàn 174. Với ông, bộ quân phục không chỉ là niềm tự hào, mà là lời thề sắt son: "Chưa hết giặc, chưa về bản".

Mùa thu năm 1950, chiến dịch Biên giới bùng nổ. Cứ điểm Đông Khê trở thành tử huyệt mà quân ta quyết phải nhổ bỏ, chiến sự xảy ra cực kỳ ác liệt, bởi ta và địch không tương quan về lực lượng và khí giới, do vậy, chiến thuật quân sự “đánh úp” tạo ra được tình huống bí mật và bất ngờ làm cho quân địch không kịp trở tay. Trận đánh này, Trung đoàn 174 được giao nhiệm vụ phá lô cốt mở hàng rào cho quân ta tiến lên chiếm lĩnh cứ điểm. Trong số những chiến sĩ xung kích ôm bộc phá để xé tan hàng rào dây thép gai và phá vỡ lô cốt địch có La Văn Cầu. Khi trung đội bộc phá của ông vừa mới tiến vào sào huyệt ném bộc phá phá hàng rào và lô cốt thứ nhất đã gặp ngay sự phản kích của địch. Đạn pháo của địch từ trong lô cốt bắn ra như mưa, khói lửa bốc lên mù mịt. Sau hơn 2 tiếng đồng hồ quần nhau với giặc, trung đội bộc phá của ông đã hy sinh gần một nửa nhưng số chiến sĩ còn lại tinh thần tiến công lại hăng hái và dũng cảm hơn bao giờ hết.

Một luồng đạn xé toạc màn đêm, găm thẳng vào cánh tay phải của ông. Cánh tay gãy nát, lủng lẳng bên sườn, đau đớn đến xé lòng. Nhưng trong đầu người chiến sĩ ấy lúc bấy giờ không có chỗ cho nỗi sợ hay sự yếu lòng. Ông hiểu rằng: nếu ông dừng lại, đồng đội sẽ hy sinh, trận đánh sẽ bế tắc.

"Thà hy sinh một phần thân thể còn hơn để nhiệm vụ dở dang." – Suy nghĩ ấy đã dẫn đến một hành động chấn động lịch sử: Ông nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay vướng víu của chính mình.

Không một tiếng kêu rên, chỉ có ánh mắt rực lửa căm hờn. Bằng cánh tay trái duy nhất, ông ôm khối bộc phá , lách qua làn đạn, áp sát lô cốt và kích nổ. Tiếng nổ ấy không chỉ phá tan rào cản của kẻ thù mà còn là tiếng sấm vang dội khẳng định ý chí bất diệt của con người Việt Nam: Một khi tâm hồn đã tự do, không xiềng xích hay nỗi đau nào có thể cầm tù được bước chân họ. “Đau đớn thể xác chỉ là nhất thời, nỗi đau mất nước mới là thiên thu.” Nhờ vậy mà tất cả đồng đội của ông đã xông thẳng vào cứ điểm Đông Khê, giành được chiến công huy hoàng đầu tiên trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Trong thời gian dưỡng thương, La Văn Cầu tập trung học văn hóa và chính trị. Ông tiếp tục ở lại trong quân đội với công việc là cán bộ tuyên huấn, chuyên trách công tác thanh niên. Năm 1983, ông Cầu được chuyển về Hà Nội do điều kiện gia đình rồi công tác tại Tổng cục Chính trị. Một thời gian sau, ông chuyển về Bảo tàng Quân đội làm công tác cán bộ. Ngày 1 tháng 8 năm 1996, La Văn Cầu nghỉ hưu theo chế độ. Sau khi về hưu, ông La Văn Cầu tham gia hoạt động Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông đảm nhiệm chức vụ Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Hòa bình lập lại, người anh hùng ấy không chọn cho mình một cuộc sống nghỉ ngơi trên hào quang quá khứ. Trở về với đời thường, ông sống giản dị đến ngỡ ngàng. Người ta thấy một vị Đại tá, một Anh hùng Lực lượng vũ trang vẫn miệt mài với công việc cộng đồng, quét dọn từng ngõ nhỏ tại phố Tây Sơn, Hà Nội.

Ông bảo, việc quét rác cũng giống như việc đánh giặc năm xưa: "Giặc ngoại xâm thì dùng bộc phá, giặc bẩn thì dùng chổi. Việc gì có lợi cho dân thì mình làm". Tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" trong ông chưa bao giờ cũ mòn, nó chỉ chuyển từ hình thái can trường trên trận địa sang sự tận hiến thầm lặng giữa thời bình. Khép lại trang sử về Anh hùng La Văn Cầu, chúng ta không chỉ thấy một huyền thoại về "cánh tay thép", mà còn thấy một bài học lớn lao về lẽ sống. Ông đã dạy chúng ta rằng: Giá trị của một con người không đo bằng những gì họ nhận được, mà bằng những gì họ sẵn sàng dâng hiến cho Tổ quốc. Câu chuyện của ông sẽ mãi là ngọn đuốc rực sáng, dẫn lối cho thế hệ trẻ hôm nay trên con đường dựng xây và bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn