Bài viết

LA VĂN CẦU – NGỌN LỬA SÁNG TRONG MỘT THỜI HOA LỬA (8)

Hưng Yên24/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LA VĂN CẦU – NGỌN LỬA SÁNG TRONG MỘT THỜI HOA LỬA

Trong kho tàng những câu chuyện về chủ nghĩa anh hùng Việt Nam, có một cái tên được nhắc đến với tất cả niềm kính trọng: La Văn Cầu. Cuộc đời anh như một ngọn đuốc đỏ rực giữa núi rừng Việt Bắc, nơi thời hoa lửa đã hun đúc nên biết bao người con quả cảm của dân tộc.

1. Tuổi thơ giữa núi rừng biên giới

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Trùng Quán, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng. Anh là người dân tộc Nùng, lớn lên trong một gia đình nghèo, sớm hiểu thế nào là nỗi đau mất nước, nỗi cơ cực của người dân vùng biên khi thực dân áp bức.

Tuổi thơ của La Văn Cầu gắn với ruộng nương, với tiếng chày giã gạo và những câu chuyện của người già trong bản về giặc Pháp, về những cuộc nổi dậy bị đàn áp đẫm máu. Những điều ấy âm thầm hun đúc trong lòng cậu bé một niềm tin: phải đánh đuổi ngoại xâm để quê hương được yên bình.

2. Từ người dân quân đến chiến sĩ dũng cảm

Năm 1949, mới 17 tuổi, La Văn Cầu đã tham gia dân quân du kích địa phương. Chỉ một thời gian ngắn sau, anh được biên chế vào Đại đội 674, Trung đoàn 74, Đại đoàn 316 – một trong những đơn vị mũi nhọn của chiến khu Việt Bắc.

Tuy nhỏ tuổi nhưng Cầu nổi tiếng nhanh nhẹn, gan dạ và rất quyết đoán. Đêm hành quân xuyên rừng, anh luôn đi đầu; khi càn quét đồn bốt, anh luôn xung phong trước tiên. Đồng đội thường nói vui:

“Thằng Cầu nó bé người nhưng gan to gấp đôi.”

3. Dấu son chói lọi – Chiến công Đông Khê 1950

Dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời La Văn Cầu đến vào chiến dịch Biên Giới năm 1950, đặc biệt là trận đánh đồn Đông Khê, nơi quân Pháp cố thủ rất kiên cố.

Khoảnh khắc đi vào lịch sử

Khi đơn vị xung phong đánh lô cốt, La Văn Cầu là một trong những chiến sĩ mang bộc phá lao lên tiêu diệt ổ đề kháng. Giữa làn đạn dày đặc, anh bị thương nặng ở cánh tay phải – cánh tay gần như đứt lìa.

Trong cơn đau buốt thấu xương, anh vẫn hét lên với đồng đội:

“Cắt đi! Cắt đi để tôi còn chiến đấu!”

Và rồi, với cánh tay trái còn lại, anh ôm bộc phá áp sát lô cốt, mở đường cho đơn vị tràn lên tiêu diệt địch. Khoảnh khắc ấy trở thành một trong những biểu tượng anh hùng đẹp nhất của quân đội ta.

Đài Liên Xô khi đưa tin về chiến công đã gọi anh là:

“Người chiến sĩ Việt Nam đã dùng ý chí vượt lên nỗi đau thân xác.”

4. Những cống hiến sau chiến tranh

Sau chiến thắng Đông Khê, La Văn Cầu tiếp tục tham gia nhiều chiến dịch lớn, góp phần vào thắng lợi chung của cuộc kháng chiến chống Pháp. Sau hòa bình, anh công tác trong Công an nhân dân, giữ nhiều chức vụ quan trọng và luôn được đồng đội tin yêu vì sự giản dị, chân thành.

Năm 1952, anh được phong tặng danh hiệu cao quý nhất của Nhà nước:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN

Về sau, dù mang thương tật suốt đời, anh vẫn tham gia công tác giáo dục truyền thống, kể chuyện cho thế hệ trẻ về những năm tháng lửa đạn.

5. Một biểu tượng sống của tinh thần Việt Nam

La Văn Cầu không chỉ là một chiến sĩ gan dạ, mà còn là biểu tượng của:

  • Ý chí vượt qua đau đớn thể xác

  • Lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc

  • Tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”

  • Sự khiêm nhường của người lính Cụ Hồ

  • Năm 2023, ông qua đời ở tuổi 91, để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng nhân dân cả nước. Nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ ôm bộc phá lao vào lô cốt giữa khói lửa vẫn sống mãi như một ngọn đuốc đỏ không bao giờ tắt.

      Bạn cũng đang lưu giữ
      một câu chuyện lịch sử?

      Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

      Gửi câu chuyện của bạn