LA VĂN CẦU – NGƯỜI ANH HÙNG CHÀO BẰNG TAY TRÁI..
ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
Tên tiêu đề: La Văn Cầu – Người anh hùng chào bằng tay trái.
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, gắn liền với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Một trong những câu chuyện rực cháy nhất, biểu tượng cho sức trẻ và lòng quả cảm vô song chính là Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.
Anh hùng La Văn Cầu, tên khai sinh là Sầm Anh Cầu, sinh năm 1932 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Ông là người con ưu tú của dân tộc Tày, một vị Đại tá đặc biệt trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam – người quân nhân luôn thực hiện điều lệnh chào bằng tay trái. Việc lựa chọn tìm hiểu về cuộc đời ông không chỉ giúp chúng ta tri ân một tượng đài bất tử mà còn là bài học sâu sắc về bản lĩnh của con người Việt Nam trong thời kỳ “hoa lửa”.
Hoàn cảnh đất nước những năm kháng chiến chống Pháp vô cùng gian khổ. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, vì khao khát được cầm súng bảo vệ quê hương, ông đã tình nguyện khai tăng tuổi để được nhập ngũ sớm. Trở thành chiến sĩ bộc phá của Trung đoàn 174, chính sự rèn luyện nơi chiến khu đã tôi luyện nên một người lính kiên cường, sẵn sàng xả thân vì đại nghĩa dân tộc.
Trận đánh tại cứ điểm Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950 đã trở thành mốc son chói lọi nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá để tiêu diệt lô cốt số 3 – ổ hỏa lực cực mạnh đang chặn đứng mũi tiến công của quân ta. Trong làn mưa bom bão đạn, ông bị trúng thương nặng: cánh tay phải gãy nát và một vết thương khác ở hông. Nỗi đau thể xác tột cùng có lúc khiến ông lịm đi, nhưng khi tỉnh lại, ý chí chiến đấu đã át cả cơn đau.
Vì cánh tay phải bị dập nát gây vướng víu không thể ôm khối bộc phá áp sát mục tiêu, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định phi thường: Nhờ đồng đội là Nông Văn Pheo dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay phải của mình. Với cánh tay trái duy nhất còn lại, người chiến sĩ ấy vẫn kiên cường ôm bộc phá lao thẳng vào lô cốt địch. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên không chỉ san phẳng ổ hỏa lực mà còn mở toang đường cho toàn quân xung phong giành thắng lợi hoàn toàn tại Đông Khê.
Chiến công ấy đã đưa ông trở thành một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1952. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến và vinh thăng đến quân hàm Đại tá. Một điều vô cùng đặc biệt là tên của ông đã được trân trọng đặt cho các con phố tại nhiều tỉnh thành ngay từ khi ông còn đang tại thế. Hình ảnh vị Đại tá với mái đầu bạc trắng, mỗi khi thực hiện điều lệnh lại đưa cánh tay trái lên chào trang nghiêm đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần: “Thân thể có thể không vẹn tròn, nhưng lý tưởng và lòng yêu nước thì luôn tròn đầy”.
Đối với thế hệ sinh viên chúng tôi hôm nay, tấm gương của Đại tá La Văn Cầu là một nguồn cảm hứng sống mãnh liệt. Khi tìm hiểu về cuộc đời ông, tôi không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ và tự hào. Ngưỡng mộ bởi ý chí thép của một thanh niên đã dám hy sinh xương máu vì độc lập; tự hào bởi dân tộc mình có những con người bình dị mà vĩ đại đến thế.
Từ câu chuyện về “người anh hùng chào bằng tay trái”, tôi nhận ra rằng gian khổ không đáng sợ bằng việc thiếu đi ý chí. Tấm gương của ông thôi thúc tôi không ngừng nỗ lực rèn đức, luyện tài. Sau này, khi đứng trên bục giảng, tôi sẽ tự hào kể cho học trò nhỏ của mình nghe về thời hoa lửa – nơi có những người anh hùng như La Văn Cầu, để các em biết trân trọng giá trị của hòa bình và nuôi dưỡng lòng yêu nước ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Người viết bài:
Lò Thị Thanh Huyền
Lớp : GDTH K46



