La Văn Cầu – Người anh hùng để lại một cánh tay nơi chiến trường, để lại cả một đời cho Tổ quốc
Câu chuyện kể về anh hùng La Văn Cầu trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Dù bị thương nặng, cánh tay gần như đứt lìa, ông vẫn kiên quyết xin tiếp tục chiến đấu, ôm bộc phá phá hủy lô cốt địch, mở đường cho đơn vị xung phong giành thắng lợi. Hình ảnh La Văn Cầu để lại một cánh tay nơi chiến trường đã trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Ông sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng núi Cao Bằng. Từ nhỏ đã quen với cái đói, cái rét, nên ý chí rất cứng cỏi. Khi cách mạng gọi, ông xung phong vào bộ đội, mang trong mình một suy nghĩ rất giản đơn: “Đất nước còn giặc thì mình phải đánh.”
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ đánh vào cứ điểm Đông Khê – một vị trí cực kỳ quan trọng của địch. Trận đánh diễn ra ác liệt như lửa đổ xuống đầu. Đạn bay dày đặc, đất đá tung mù trời.
Lúc ấy, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ ôm bộc phá đánh vào lô cốt địch. Nhưng vừa xông lên, một viên đạn đã bắn trúng cánh tay phải của ông, gần như đứt lìa. Máu chảy xối xả, đau đến thấu xương.
Đồng đội định kéo ông xuống, nhưng ông gạt đi, nghiến răng nói:
— Đừng lo cho tôi! Cắt cánh tay đi, để tôi tiếp tục đánh!
Nghe câu đó, ai cũng chết lặng.
Đồng đội buộc tạm cánh tay bị thương vào người cho ông. Rồi chỉ bằng một tay còn lại, La Văn Cầu tiếp tục ôm khối bộc phá nặng hàng chục ký, bò từng mét giữa làn đạn. Khi tới sát lô cốt, ông giật nụ xòe, phá tan hỏa điểm, mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm.
Trận ấy thắng lớn. Nhưng La Văn Cầu mãi mãi mất đi một cánh tay.
Sau này, khi hòa bình lập lại, ông không coi đó là mất mát. Ông nói một câu rất giản dị:
— Mất một cánh tay, nhưng đất nước được tự do, thế là đáng.
Các cháu à, có những người để lại máu xương nơi chiến trường để hôm nay chúng ta có cuộc sống bình yên. Câu chuyện của La Văn Cầu dạy ta rằng lòng yêu nước không nằm ở lời nói lớn lao, mà nằm ở chỗ dám hy sinh tất cả khi Tổ quốc cần. Một cánh tay mất đi, nhưng khí phách ấy thì sống mãi với non sông.



