La Văn Cầu (Sinh năm 1932) - Cánh tay thép và ý chí không gì bẻ gãy (1)
La Văn Cầu (Sinh năm 1932) - Cánh tay thép và ý chí không gì bẻ gãy
Trận Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950 là một trong những trận đánh mở màn quan trọng nhất. Để phá vỡ hệ thống phòng thủ của Pháp trên đường số 4, quân ta quyết tâm tiêu diệt đồn Đông Khê. La Văn Cầu, khi đó là tiểu đội trưởng bộc phá của Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, được giao nhiệm vụ quan trọng là phá hàng rào và lô cốt đầu cầu của địch.
Đêm ngày 16/9/1950, dưới làn đạn như mưa của kẻ thù từ các lô cốt bắn ra, La Văn Cầu cùng đồng đội dũng cảm xông lên. Khi anh đang ôm quả bộc phá nặng 12kg tiến về phía lỗ châu mai thì một quả đạn pháo của địch nổ gần. La Văn Cầu bị ngất đi. Khi tỉnh lại, anh thấy má phải bị mất một mảng thịt lớn, cánh tay phải lủng lẳng vì xương gãy nát, máu chảy đầm đìa. Nỗi đau thể xác tột cùng, nhưng trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: "Phải phá bằng được lô cốt này để đồng đội xông lên".
Vì Đông Khê là vị trí rất quan trọng, nếu không phá được, quân ta khó tiến. Nghĩ đến nhiệm vụ, La Văn Cầu quay xuống tìm đồng đội và đưa ra một yêu cầu phi thường: "Nông Văn Piêu! Chặt đứt cánh tay vướng víu này để tôi tiếp tục làm nhiệm vụ". Đồng đội Piêu ngần ngại, nhưng trước sự kiên quyết và ánh mắt rực lửa của anh, Piêu đã phải dùng dao chặt đứt cánh tay phải của La Văn Cầu.
Chỉ còn lại cánh tay trái, La Văn Cầu vẫn cố sức ôm quả bộc phá, men theo lỗ châu mai. Anh chờ địch thay băng đạn, khi tiếng súng tạm im, anh xông lại đút bộc phá vào sâu bên trong lỗ châu mai, bịt chặt nó lại. Anh giật nụ xòe rồi chạy ra xa. Một tiếng nổ vang trời, lô cốt địch tan tành. Dù bị sức ép làm ngất đi lần nữa, nhưng khi tỉnh lại, nhìn thấy đồng đội xông lên qua đống gạch đổ nát, La Văn Cầu biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Hình ảnh người anh hùng (sau này là Đại tá) luôn là một huyền thoại sống về ý chí thép của con người Việt Nam. Ông là một trong 7 cá nhân đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND (năm 1952).



