Bài viết

LÃI NGỌC MAI – ĐÓA HOA BLOCK TRẮNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Thị Thu Trang (Nghĩa Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÃI NGỌC MAI – ĐÓA HOA BLOCK TRẮNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Cái chết ở chiến trường không chỉ dành cho những người cầm súng lao vào chiến hào, mà nó còn rình rập và cướp đi mạng sống của những người mang sứ mệnh giành giật sự sống từ tay tử thần. Tôi đã lặng người đi khi đọc tư liệu về Hạ sĩ, Y tá Lãi Ngọc Mai, một người con sinh năm 1944 tại xã Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An, người đã ngã xuống vào đúng ngày định mệnh 16 tháng 9 năm 1968. Qua lời kể nghẹn ngào của những người thương binh từng đi qua thời hoa lửa, chị Mai là hiện thân của sự dịu dàng nhưng mang một tinh thần thép của đơn vị C1k8Ab5. Giữa những ngày tháng Chín mưa bom bão đạn, trạm phẫu thuật tiền phương luôn ngập trong mùi máu và thuốc súng, chị Mai đã làm việc kiệt sức suốt nhiều đêm ròng để băng bó, cứu chữa cho các chiến sĩ thương vong. Vào cái ngày xám xịt ấy, một trận oanh tạc bất ngờ của máy bay địch dội thẳng xuống trạm y tế, đất đá sụp đổ ngổn ngang. Trong khoảnh khắc sinh tử, thay vì chạy tìm nơi trú ẩn cho bản thân, người nữ y tá 24 tuổi đã lấy chính thân mình để che chở cho một thương binh nặng đang nằm trên giường bệnh. Bom nổ tung, người thương binh được cứu sống thần kỳ, nhưng chị Mai đã vĩnh viễn ra đi. Người ta tìm thấy chị khi bàn tay vẫn còn ôm chặt chiếc ống nghe y tế dính đầy máu và bùn đất chiến trường. Chiếc ống nghe ấy chính là biểu tượng cho tình yêu thương đồng đội bao la, vượt lên trên nỗi sợ hãi cái chết của một người thầy thuốc chiến sỹ. Chị ngã xuống khi mái tóc thề còn xanh, gửi lại nụ cười thanh xuân vào lòng đất mẹ Nghĩa Bình. Thông điệp từ sự hy sinh của chị Lãi Ngọc Mai thắp lên trong lòng thế hệ trẻ hôm nay một bài học sâu sắc về sự tử tế và lòng vị tha; rằng trong bất kỳ hoàn cảnh khốc liệt nào, tình người và tinh thần trách nhiệm vẫn là ngọn đuốc sáng nhất dẫn đường cho chúng ta bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn