Lâm Bảo Long
Người lính Lâm Bảo Long và những năm tháng bảo vệ biên giới Tây Nam
Người lính Lâm Bảo Long và những năm tháng bảo vệ biên giới Tây Nam
Những ngày tháng lịch sử của dân tộc luôn được viết nên từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con ưu tú. Trong số đó có ông Lâm Bảo Long, người con quê hương Long Sơn, An Giang, đã dành trọn tuổi thanh xuân của mình để góp sức bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc trong những năm đầu chiến tranh biên giới Tây Nam.
Ông Lâm Bảo Long sinh ra và lớn lên tại vùng quê Long Sơn, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang (nay là khóm Long Hưng II, phường Long Sơn, thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang). Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa, những con sông hiền hòa của miền Tây Nam Bộ. Thế nhưng, khi đất nước vừa thống nhất chưa được bao lâu, tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, những người thanh niên yêu nước lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 8 năm 1976, ông tình nguyện gia nhập quân đội. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về D2, E2, F4, đơn vị hoạt động trên địa bàn Vĩnh Gia, Tri Tôn, An Giang – một trong những khu vực trọng điểm của tuyến biên giới Tây Nam lúc bấy giờ.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày đầy gian khổ. Điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn, doanh trại đơn sơ, cuộc sống của người lính chủ yếu gắn liền với các đợt huấn luyện, tuần tra và bảo vệ biên giới. Những cánh rừng, những ngọn đồi vùng Bảy Núi đã trở thành nơi ghi dấu bước chân của người lính trẻ Lâm Bảo Long cùng đồng đội.
Ông nhớ nhất là những đêm trực chiến nơi tuyến đầu. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng biên giới, người lính luôn phải giữ tinh thần cảnh giác cao độ, sẵn sàng nhận nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Dù đối mặt với nhiều khó khăn, hiểm nguy, nhưng tình đồng chí, đồng đội luôn là nguồn động viên to lớn giúp mọi người cùng nhau vượt qua thử thách.
Khi chiến sự biên giới Tây Nam ngày càng diễn biến phức tạp, đơn vị của ông thường xuyên cơ động thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, giữ gìn cuộc sống bình yên cho nhân dân vùng biên. Những cuộc hành quân dài ngày dưới nắng gắt, những bữa cơm vội nơi chiến hào hay những lần sẻ chia từng ngụm nước giữa đồng đội đã trở thành những ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Điều khiến ông tự hào nhất chính là được cùng đồng đội góp phần bảo vệ quê hương An Giang trong những thời điểm khó khăn nhất. Với ông, nhiệm vụ của người lính không chỉ là cầm súng bảo vệ biên cương mà còn là chỗ dựa vững chắc cho nhân dân nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Sau hơn hai năm rưỡi phục vụ trong quân đội, tháng 1 năm 1979, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về địa phương. Rời quân ngũ, ông tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng cuộc sống gia đình và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Tuy nhiên, những năm tháng khoác trên mình màu áo lính vẫn luôn là ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.
Ngày nay, mỗi khi nhắc lại quãng thời gian từ năm 1976 đến năm 1979, ánh mắt người cựu chiến binh Lâm Bảo Long vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một người lính đã từng sống, chiến đấu và cống hiến trong giai đoạn đầy thử thách của đất nước.
Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và tình đồng đội của những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn. Đó chính là “thời hoa lửa” đẹp nhất trong cuộc đời ông Lâm Bảo Long – một thời tuổi trẻ cống hiến vì bình yên của quê hương và Tổ quốc.



