Bài viết

Lâm Sơn Náo

Gia Lai10/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới đây là bản biên tập lại trận đánh tàu sân bay USNS Card của đặc công Việt Nam. Bản viết được tinh chỉnh theo phong cách ký sự quân sự kịch tính, chuẩn hóa các mốc thời gian, làm nổi bật sự tương phản giữa "pháo đài nổi" khổng lồ và hai chiến sĩ đặc công quả cảm, đồng thời giữ trọn vẹn mọi tình tiết cốt lõi của nguyên tác.

HUYỀN THOẠI SÔNG SÀI GÒN: HAI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG ĐÁNH CHÌM TÀU SÂN BAY MỸ

1. "Pháo đài nổi" giữa lòng đô thành

Trước khi đến Việt Nam, USNS Card là một cái tên lẫy lừng ở Bắc Đại Tây Dương trong Thế chiến II với nhiệm vụ hộ tống và săn ngầm. Sau chiến tranh, con tàu được cải tiến thành tàu sân bay chuyên chở máy bay chiến đấu và trực thăng.

Đây là một "pháo đài nổi" thực sự với những thông số kỹ thuật cực kỳ ấn tượng:

  • Kích thước: Dài 151 mét, rộng 34 mét.

  • Lượng giãn nước tối đa: 16.500 tấn.

  • Khả năng chuyên chở: Khi cập Cảng Sài Gòn, tàu mang theo 39 máy bay cùng một khối lượng khổng lồ trang thiết bị quân sự.

  • Sự xuất hiện của USNS Card tại Cảng Sài Gòn được xem như lời khẳng định đanh thép của Washington về việc sẵn sàng leo thang chiến tranh Việt Nam sau Sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Mỹ tin rằng, giữa sào huyệt được bảo vệ nghiêm ngặt như Cảng Sài Gòn, con tàu hoàn toàn bất khả xâm phạm.

    2. Vỏ bọc hoàn hảo và chuyến hành quân trong đêm

    Nhưng người Mỹ đã nhầm. Trong những ngày không khí sục sôi ấy, có một người thợ bảo trì vẫn âm thầm, lặng lẽ đi lại giữa cảng vụ. Đó là Ba Náo (tên thật là Lâm Sơn Náo). Ít ai ngờ, danh nghĩa “thợ bảo trì” chỉ là một vỏ bọc hoàn hảo để ông thu thập thông tin tình báo, khảo sát địa hình, giấu thuốc nổ và lên kế hoạch cho một trận đánh táo bạo bậc nhất lịch sử đặc công.

    Tối ngày 1-5-1964, thời cơ đã chín muồi. Ba Náo cùng người chiến sĩ trẻ Nguyễn Phú Hùng bí mật xuống một chiếc xuồng nhỏ. Họ lầm lũi chèo, men theo Kênh Tẻ rồi cắt ngang dòng sông Sài Gòn cuộn đen trong gió đêm lồng lộng để hướng về phía Thủ Thiêm. Từ đây, họ vượt sông thêm một lần nữa, áp sát khu vực cảng nơi chiếc tàu sân bay đang neo đậu.

    Hành trình nghẹt thở: Đường vào mục tiêu dày đặc lính tuần tra, đèn pha từ các chốt canh quét qua quét lại liên tục trên mặt nước. Có lúc, hai anh suýt bị lính Mỹ chặn hỏi, nhưng nhờ sự bình tĩnh và vỏ bọc cảng vụ hợp pháp, cả hai đã khéo léo vượt qua.

    Đến miệng đường cống dẫn ra sát mạn tàu, nước cạn dần. Hai người lính rời xuồng, nhảy xuống dòng nước bùn, vai vác những khối thuốc nổ nặng trĩu, len lỏi qua lớp bùn lầy thụt và những đường ống gỉ sét để tiếp cận mục tiêu.

    3. Gài bẫy "Quái vật thép"

    Dưới làn nước đêm đen kịt và lạnh buốt, hai chiến sĩ đặc công miệt mài suốt gần một giờ đồng hồ để áp sát và gài hai quả bom hẹn giờ, mỗi quả nặng tới 40 kg vào thân tàu.

    Vị trí đặt bom được tính toán một cách chuẩn xác đến từng chi tiết: Bom phải được ép chặt vào phần vỏ gần khoang động cơ. Chỉ cần vị trí này bị xé toạc, nước sông tràn vào, "quái vật thép" 16.500 tấn sẽ lập tức bị khuất phục.

    4. Tiếng nổ xé toang mặt sông và sự bất lực của Lầu Năm Góc

    Đúng 2 giờ sáng ngày 2-5-1964, một tiếng nổ xé trời làm rung chuyển cả mặt sông Sài Gòn. Từ dưới thân tàu USNS Card, một cột nước khổng lồ phun lên giữa màn đêm.

    Quả bom đầu tiên kích nổ hoàn hảo, xé toang khoang động cơ. Con tàu khổng lồ từng sống sót trước các hạm đội tàu ngầm Đức ở Đại Tây Dương nay bất lực nghiêng dần rồi chìm xuống đáy sông sâu khoảng 15 mét.

    • Thiệt hại của địch: 24 máy bay bị nhấn chìm, nhiều quân nhân Mỹ thiệt mạng. Cho đến tận ngày nay, quân đội Mỹ vẫn ghi nhận USNS Card là chiếc tàu sân bay cuối cùng bị đánh đắm trong một cuộc chiến.

  • Vinh danh chiến công: Ngay sau chiến thắng vang dội, Lâm Sơn Náo được tặng thưởng Huân chương Quân công giải phóng hạng ba; chiến sĩ Nguyễn Phú Hùng được trao tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba. Hình ảnh con tàu bị đánh đắm sau đó đã xuất hiện kiêu hãnh trên con tem của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa với dòng chữ: “Hàng không mẫu hạm Mỹ bị đánh”.

  • 5. 17 ngày trục vớt tàn tạ

    Sau vụ nổ, vì lo sợ đòn tâm lý chiến, Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson đã ra lệnh tảng lờ và muốn sự kiện này nhanh chóng rơi vào quên lãng. Nhà Trắng tuyên bố lập lờ rằng tàu Card chỉ bị “hư hại nhẹ”.

    Tuy nhiên, thực tế hoàn toàn trái ngược. Washington đã phải lập tức điều động hai tàu cứu hộ chuyên dụng là USS ReclaimerUSS Tawakoni đến Sài Gòn. Họ phải huy động lực lượng tối đa để bơm nước, dựng cẩu nổi và gia cố thân vỏ liên tục.

    Phải mất tới 17 ngày đêm ròng rã, xác tàu USNS Card mới được trục vớt lên trong tình trạng tàn tạ, nát bấy. Sáu tháng sau, sau khi được kéo về sửa chữa lớn, con tàu mới có thể hoạt động trở lại thêm 6 năm trước khi bị tháo dỡ hoàn toàn.

    Vĩ thanh

    Trận đánh chìm tàu sân bay USNS Card ngay giữa lòng đô thị Sài Gòn được bảo vệ nghiêm ngặt đã trở thành một tượng đài bất tử. Đó là minh chứng hùng hồn cho trí thông minh, lòng quả cảm vô song và nghệ thuật tác chiến thiên tài của đại đội đặc công nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh nhân dân.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn