LÀM VIỆC CHUNG, KHÔNG ĐỨNG RIÊNG
Câu chuyện phản ánh bài học về tinh thần phối hợp, không làm việc đơn lẻ khi thực hiện nhiệm vụ chung ở hậu phương. Qua đó làm nổi bật giá trị của tình đồng chí, đồng đội được xây dựng từ sự lắng nghe, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau.
Ông Điêu Văn Tạo kể rằng, khi thực hiện nhiệm vụ tập thể, điều quan trọng không phải là ai làm nhiều hơn, mà là mọi người có cùng nhìn về một hướng hay không. Có lần, mỗi người đều cố gắng hoàn thành phần việc của mình thật nhanh, nhưng do thiếu trao đổi, công việc chung lại gặp vướng mắc.
Nhận ra vấn đề, cả nhóm dừng lại bàn bạc. Mỗi người nói rõ phần việc mình đang làm và những khó khăn gặp phải. Sau buổi trao đổi ngắn ấy, công việc được sắp xếp lại, người hỗ trợ người, phần việc được kết nối chặt chẽ hơn. Tiến độ nhờ đó được cải thiện rõ rệt.
Qua lần đó, ông Tạo rút ra bài học rằng: làm việc chung không thể đứng riêng lẻ. Mỗi người giỏi một việc, nhưng chỉ khi biết phối hợp thì nhiệm vụ mới trọn vẹn. Đồng đội không phải để so sánh, mà để bổ trợ cho nhau.
Sau khi trở về sinh hoạt tại địa phương, bài học ấy vẫn được ông áp dụng trong các hoạt động chung. Ông luôn khuyến khích mọi người trao đổi trước khi làm, lắng nghe ý kiến của nhau, nhất là với những người trẻ. Nhờ vậy, không khí làm việc luôn thoải mái, hiệu quả.
Ông thường nói: “Việc chung mà ai cũng làm một mình thì dễ mệt, còn cùng nhau thì nhẹ hơn.” Câu nói mộc mạc ấy thể hiện rõ tinh thần đồng chí, đồng đội được hun đúc từ sự sẻ chia và tôn trọng.
Những nhiệm vụ được hoàn thành không chỉ mang lại kết quả cụ thể, mà còn để lại bài học sâu sắc về cách làm việc tập thể. Chính tinh thần “làm việc chung, không đứng riêng” đã giúp gắn kết con người với con người, tạo nên sức mạnh bền vững cho cộng đồng.



