Lần bắn súng đạt điểm cao
Sau nhiều tuần tập tháo lắp, ngắm bắn và giữ tư thế, cả trung đội được thông báo ra trường bắn kiểm tra thật. Từ sáng sớm, đám tân binh đã xôn xao. Người lau súng. Người kiểm tra dây đeo. Người đứng ngắm tưởng tượng vào khoảng không. Lâm ngồi cạnh bác Được thì thầm: — Em run quá anh ạ, lỡ bắn trượt hết thì xấu hổ chết. Bác cười:

Sau nhiều tuần tập tháo lắp, ngắm bắn và giữ tư thế, cả trung đội được thông báo ra trường bắn kiểm tra thật.
Từ sáng sớm, đám tân binh đã xôn xao.
Người lau súng.
Người kiểm tra dây đeo.
Người đứng ngắm tưởng tượng vào khoảng không.
Lâm ngồi cạnh bác Được thì thầm:
— Em run quá anh ạ, lỡ bắn trượt hết thì xấu hổ chết.
Bác cười:
— Em cứ bình tĩnh, súng không tự chạy đâu.
Nói vậy nhưng chính bác cũng hồi hộp.
Ở quê, bác chưa từng cầm khẩu súng thật trước ngày nhập ngũ. Những buổi tập trước chỉ là ngắm bắn khô trên thao trường.
Đến trường bắn, ai cũng im lặng hơn hẳn.
Phía trước là những bia trắng nhỏ nằm xa dưới cái nắng chói chang. Tiếng cán bộ hô khẩu lệnh vang dội giữa khoảng đồi trống.
Trung đội trưởng đi dọc hàng nhắc:
— Điều quan trọng nhất là bình tĩnh. Thở đều, ngắm kỹ, bóp cò nhẹ.
Nghe tiếng “vào vị trí!”, bác Được nằm xuống bệ bắn.
Đất dưới ngực nóng hầm hập.
Mùi dầu súng và mùi đất khô quyện vào nhau.
Bác áp má vào báng súng, nhìn qua thước ngắm.
Lúc ấy, tim đập mạnh đến mức bác thấy đầu ruồi rung rung.
Tiếng trung đội trưởng vọng lại:
— Bình tĩnh! Đừng giật cò!
Bác hít sâu một hơi.
Thở ra chậm.
Giữ đường ngắm.
Rồi bóp cò.
Đoàng!
Vai hơi giật nhẹ.
Tiếng súng vang lên giữa trường bắn làm bác bất giác giật mình.
Phát thứ hai, thứ ba… bác bắt đầu bình tĩnh hơn.
Mỗi lần bóp cò, bác lại nhớ lời trung đội trưởng: “Bóp cò như bóp quả trứng, nhẹ mà dứt khoát.”
Bắn xong, cả tổ chờ kết quả trong tâm trạng thấp thỏm.
Lâm cứ đi đi lại lại:
— Chắc em trượt mất thôi.
Một lúc sau, cán bộ mang bia về.
Cả đám ùa lại xem.
Người được khá thì cười.
Người điểm thấp thì gãi đầu ngượng ngùng.
Đến bia của bác Được, cán bộ nhìn rồi đọc to:
— Nguyễn Văn Được: đạt điểm giỏi!
Bác sững người vài giây.
Lâm reo lên trước:
— Anh Được giỏi quá!
Mấy anh em vỗ vai bác rần rần.
Bác nhìn tấm bia mà không tin lắm.
Những lỗ đạn nằm khá gần vòng điểm cao.
Trung đội trưởng cầm bia lên, gật đầu:
— Khá đấy. Quan trọng là biết giữ bình tĩnh.
Được người chỉ huy khen, bác thấy trong lòng vui lạ thường.
Không phải vì hơn bạn bè, mà vì lần đầu tiên bác cảm thấy mình thực sự làm được một việc của người lính.
Buổi trưa về đơn vị, cả bàn cơm nhộn nhịp hẳn.
Lâm vừa ăn vừa nói:
— Hôm nay phải nhường anh Được miếng cá to nhất!
Anh Hùng cười:
— Được rồi, mai hành quân nhớ xách hộ ba lô tôi là được.
Tiếng cười vang cả nhà ăn.
Chiều hôm ấy, bác lấy giấy viết thư về cho mẹ.
Bác không kể điểm số cụ thể, chỉ viết:
“Mẹ ạ, hôm nay con bắn súng tốt. Con bắt đầu quen với đời lính rồi, mẹ đừng lo cho con nhiều.”
Gấp thư lại, bác bỗng nhớ đến ngày rời mái nhà tranh, nhớ ánh mắt lo lắng của mẹ bên bếp lửa.
Có lẽ nếu mẹ biết con trai lần đầu bắn súng đạt điểm giỏi, mẹ sẽ cười rất hiền.
Nhiều năm sau, đi qua chiến tranh, bác hiểu rằng điểm bắn giỏi không quyết định tất cả.
Ra trận còn cần lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và tình đồng đội.
Nhưng lần đạt điểm cao đầu tiên ấy đã cho bác một điều rất quan trọng: niềm tin vào chính mình.
Bác thường nói với con cháu:
— Không phải ai sinh ra cũng giỏi. Người lính cũng vậy. Từ vụng về mới thành thành thạo, từ run tay mới thành vững vàng.
Rồi bác nhìn chiếc huân chương trong hộp gỗ và cười:
— Mọi chuyện lớn đều bắt đầu từ những lần nhỏ mình cố gắng hết sức.
Và bác hiểu rằng:
Lần bắn súng đạt điểm cao không chỉ là một thành tích trên thao trường. Đó là khoảnh khắc người lính trẻ vượt qua sự run sợ của chính mình, học cách bình tĩnh trước áp lực và bắt đầu tin rằng mình có thể gánh vác trách nhiệm lớn hơn đối với đồng đội và Tổ quốc.



