Lần đầu được gặp Bác – Kỷ niệm sâu sắc của nữ tướng Nguyễn Thị Định
Cuối tháng 3-1946, đồng chí Nguyễn Thị Định cùng đoàn cán bộ Nam Bộ ra miền Bắc báo cáo tình hình chiến trường và xin Trung ương chi viện. Ngay sau khi đến Hà Nội, bà vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm, ân cần hỏi han tình hình Nam Bộ và động viên đồng bào miền Nam tiếp tục kháng chiến. Cuộc gặp đầu tiên để lại trong bà ấn tượng sâu sắc về tình yêu thương bao la của Bác đối với đồng bào miền Nam. Thực hiện lời căn dặn của Người, bà ở lại miền Bắc học tập, công tác rồi trở về Nam Bộ mang theo vũ khí, tiền và tài liệu của Trung ương, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp cách mạng.

Cuối tháng 3-1946, đồng chí Nguyễn Thị Định cùng đoàn cán bộ Nam Bộ ra miền Bắc để báo cáo với Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ về tình hình miền Nam sau Hiệp định sơ bộ ngày 6-3, đồng thời xin Trung ương chi viện cho chiến trường. Đoàn gồm nhiều cán bộ tiêu biểu như Khu trưởng Khu 8 Đào Văn Trường, nhà giáo Ca Văn Thỉnh và bác sĩ Trần Hữu Nghiệp.
Sau hành trình từ Bến Tre ra Phú Yên rồi đi tàu hỏa đến Hà Nội, Nguyễn Thị Định lần đầu đặt chân tới Thủ đô. Là người con miền Tây Nam Bộ, bà không khỏi bỡ ngỡ trước cảnh vật nơi đây, nhưng nhanh chóng cảm nhận được tình cảm nồng hậu, thân thiết của đồng bào miền Bắc dành cho đồng bào miền Nam.
Kỷ niệm đặc biệt nhất trong chuyến đi là cuộc gặp đầu tiên với Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chỉ một ngày sau khi đoàn cán bộ miền Nam đến Hà Nội, Bác bất ngờ đến thăm. Khi nghe tiếng ô tô dừng trước cổng và thấy một cụ già phúc hậu chống gậy bước vào, Nguyễn Thị Định nhận ra ngay Bác Hồ qua những bức ảnh từng được xem và xúc động reo lên: “Đúng là Bác rồi!”
Trong hồi ký, Nguyễn Thị Định nhớ lại hình ảnh Bác niềm nở bắt tay từng người. Trước khi gặp Bác, bà nghĩ Người có lẽ rất nghiêm nghị, nhưng khi được ở gần Bác, mọi lo lắng đều tan biến. Tình cảm gần gũi, ấm áp của Người khiến bà cảm nhận Bác như một người cha đang ân cần hỏi thăm những người con từ miền Nam ra.
Bác hỏi về tình hình Nam Bộ và ưu tiên Nguyễn Thị Định, một phụ nữ trong đoàn, phát biểu trước. Vì quá xúc động, bà quên mất những điều đã chuẩn bị. Bác gợi ý bằng một câu hỏi rất thiết thực: Nam Bộ có phải đang rất thiếu súng không? Câu hỏi ấy đúng với điều mà cán bộ, chiến sĩ miền Nam gửi gắm cho đoàn trước khi lên đường. Nguyễn Thị Định liền báo cáo tâm nguyện của đồng bào miền Nam. Bác khẳng định Trung ương và Chính phủ sẽ tìm cách gửi súng vào Nam, đồng thời căn dặn phải đánh Pháp cho giỏi, biết tận dụng chiến trường và thu súng của địch để bổ sung vũ khí.
Sau đó, đoàn cán bộ miền Nam còn được dự một bữa cơm mừng thọ Bác. Trong không khí thân mật, Bác không tổ chức một cuộc vui lớn vì Người luôn đau đáu trước những hy sinh, mất mát của đồng bào miền Nam. Người gửi gắm tình cảm của miền Bắc đối với miền Nam, khẳng định cả nước cùng chung một lòng đánh đuổi giặc và tin tưởng nhất định sẽ có ngày đất nước thống nhất, Nam Bắc sum họp.
Đặc biệt, Bác căn dặn riêng Nguyễn Thị Định ở lại Hà Nội một thời gian để học tập, sau đó trở về tiếp tục chiến đấu cùng đồng bào. Thực hiện lời dạy của Người, bà ở lại Thủ đô công tác và học tập. Đến tháng 11-1946, bà cùng đoàn cán bộ vượt biển trở về Nam Bộ, mang theo súng, tiền và tài liệu của Trung ương vượt qua nhiều hiểm nguy để phục vụ kháng chiến.
Sau khi trở về quê hương, Nguyễn Thị Định tiếp tục hoạt động cách mạng, cùng nhân dân Nam Bộ chiến đấu chống thực dân Pháp rồi đế quốc Mỹ. Từ một nữ cán bộ miền Nam có vinh dự được gặp Bác trong những ngày đầu kháng chiến, bà trưởng thành thành một nhà lãnh đạo cách mạng xuất sắc và trở thành nữ tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Kỷ niệm lần đầu gặp Bác trở thành dấu ấn thiêng liêng, góp phần tiếp thêm niềm tin và sức mạnh để bà suốt đời cống hiến cho cách mạng và nhân dân.


