Khác

LẦN ĐẦU GẶP ANH MƯỜI CÚC Nguyễn Văn Linh (nguyên Tổng bí thư Đảng) (MƯỜI TÀI)  

Tôi thật may mắn Tháng 8 năm 1962, vừa vào tới căn cứ Trung ương cục Miền Nam, tôi đã được dự Hội nghị binh vận toàn Miền. Sau đó ít lâu, lại được tham gia lễ Kỷ niệm một năm thành lập Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam Việt Nam. Anh Mười Cúc, bí thư Trung ương cục đi công tác vắng nên không tới dự Hội nghị Binh vận. Lần dự lễ Kỷ niệm, tôi hy vọng sẽ được gặp anh. Vào hội trường, tôi vui mừng được gặp anh Nguyễn Văn Quang, người quen cũ. Anh Quang là cán bộ ở Tổng cục chính trị, đã cùng tôi

Lai Châu27/02/2026Sưu tầm (Đoàn xã Tà Tổng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi thật may mắn Tháng 8 năm 1962, vừa vào tới căn cứ Trung ương cục Miền Nam, tôi đã được dự Hội nghị binh vận toàn Miền. Sau đó ít lâu, lại được tham gia lễ Kỷ niệm một năm thành lập Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam Việt Nam.

Anh Mười Cúc, bí thư Trung ương cục đi công tác vắng nên không tới dự Hội nghị Binh vận. Lần dự lễ Kỷ niệm, tôi hy vọng sẽ được gặp anh.

Vào hội trường, tôi vui mừng được gặp anh Nguyễn Văn Quang, người quen cũ. Anh Quang là cán bộ ở Tổng cục chính trị, đã cùng tôi theo một khoá học ở trường Trung cao chính trị quân đội, được cử đi vào Nam trước tôi mấy tháng.

Sau những lời chào nhau niềm nở, tôi yêu cầu anh chỉ cho tôi đồng chí Bí thư Trung ương cục. Anh nói "Anh Mười Cúc là người thứ hai, ngồi hàng thứ hai". Và chúng tôi thì thẩm trao đổi:

- Sao anh Mười không ngồi trên Chủ tịch đoàn?

- Anh Hai Đán, phó bí thư, phụ trách dân vận tham gia Chủ tịch đoàn là đủ.

- Những ai ngồi ở hang ghế đầu?

- Các vị nhân sĩ, các uỷ viên của Mặt trận.

Anh Mười Cúc khiêm tốn, giản dị ngồi ở hàng thứ hai. Khác với những cuộc họp mà trước đây tôi thường thấy, không có ai trong ban tổ chức lom khom chạy qua, chạy lại đến xin ý kiến chỉ đạo thêm của người có vị trí lãnh đạo cao nhất.

Và điều làm tôi ngạc nhiên hơn là khi đến giờ giải lao, anh Mười thân mật chuyện trò với những người cùng đi ra. Anh tươi cười đáp lễ những đại biểu chào anh.

Lúc anh đến gần chúng tôi, anh Quang và tôi cùng nghiêng đầu chào, Anh Mười bắt tay tôi và hỏi:

- Anh ở C... (bí danh của các ban) nào mà hôm nay tôi mới gặp mặt?

- Thưa anh, tôi ớ C72 (Ban Binh vận)

Anh vui vẻ hỏi thêm:

- Tốt quá, anh đã ra viện rồi á? Cần tiếp tục giữ gìn sức khỏe!

Tôi thầm nghĩ: Các ban của Trung ương cục có hàng trăm cán bộ, làm sao biết hết mọi người, thế mà anh phát hiện ra tôi người lần đầu mới gặp. Anh còn nắm được tình hình ốm đau của tôi nữa!

Tôi được giao nhiệm vụ đi B2 để chuyển đạt những chủ trương, đường lối, chính sách binh địch vận mới, nhưng không được mang theo tài liệu, không được ghi chép. Vì vậy, tuy đến Xuân Mai đăng ký sớm, nhưng tôi không được ở lại bồi dưỡng như mọi người. Tôi phải trở về Hà Nội, ngày nghiên cứu những nghị quyết, thông tri, chỉ thị mới nhất của Trung ương, tối tối đeo ba lô gạch tập leo núi Nùng, hoặc đi bộ trên hè phố. Vào đến B2, đáng lẽ được ở lại trạm cuối cùng ăn bồi dưỡng một tháng trước khi đi nhận công tác nhưng nghe tin có cuộc họp Binh vận toàn Miền, tôi xin được rời trạm đi ngay để khỏi bỏ lỡ một cơ hội hiếm có, về căn cứ Ban Binh vận ngủ một đêm. Sáng hôm sau, khi ra khỏi võng, tôi ngã vật xuống đất. Tuy đầu óc vẫn tỉnh, nhưng các cơ bắp chân tay không hoạt động được. Anh em khiêng tôi sang quân y viện. Bác sĩ kết luận cơ thể tôi bị suy nhược nặng sau một đợt hành quân dài ngày và thiếu dinh dưỡng.

Chắn hẳn Ban Binh vận đã báo cáo tình hình sức khỏe của tôi với Thường vụ Trung ương cục. Nhưng nắm được tình hình rồi vẫn lưu tâm theo dõi tình sức khỏe của một cán bộ không trực tiếp công tác với mình thì cũng là đức tính đáng quý của người giữ vị trí chủ chốt lãnh đạo.

Thái độ bình dị, sâu sát của anh làm tôi vừa ngạc nhiên vừa mến phục.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên với anh Mười Cúc luôn luôn in sâu trong tâm trí của tôi. Tôi coi đó là một bài học giúp tôi nâng cao trách nhiệm đối với các đồng chí cùng tôi công tác sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn