Lần đầu nói về tuổi 20 trong tù đày
Ở tuổi 20, khi nhiều người đang sống những tháng ngày đẹp nhất đời mình, bà Hoàng Thị Khánh – cô gái Sài Gòn năm xưa đã bước vào cuộc chiến, để rồi bị bắt và đày ra nơi được gọi là "địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Với bà và những cựu tù Côn Đảo ngày ấy, đã đi là chấp nhận tù đày, đi là chấp nhận chết chóc, nhưng có chết cũng chết cho đường hoàng, vinh quang. Nên trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù có bị đánh đến nỗi choáng váng, tra tấn đến chỉ có thể lết đi thì đầu vẫn ngẩng cao, niềm tin vẫn sắt son.
Ra Côn Đảo, bị giam vào chuồng cọp, bao khổ ải của "địa ngục trần gian" bà đều nếm trải. Trong chuồng cọp vốn chỉ xây để chứa 1 người, 4-5 nữ tù bị giam chung phải co cụm lại, mọi sinh hoạt từ ăn uống, tắm rửa, vệ sinh chỉ vỏn vẹn trong không gian chật chội, u ám, ẩm thấp, không ánh sáng, thiếu không khí và chưa đến 0,75 lít nước/ngày...
Tất cả những khổ ải ấy chính thức khép lại vào 5 giờ sáng ngày 1.5.1975, khi tại trại 6B những nữ cựu tù Côn Đảo nghe tin chiến thắng qua radio và reo lên trong hạnh phúc không gì tả được: "Chị em ơi, mình chiến thắng rồi! Mình chiến thắng rồi, các chị em ơi!".



