Người có công giúp đỡ cách mạng

LẦN ĐẦU RA TRẬN

An Giang26/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Minh chưa từng nghĩ tiếng súng lại đáng sợ đến vậy.

Khi còn ở quê, chiến tranh chỉ là những câu chuyện được kể lại – xa xôi, mơ hồ, đôi khi còn mang màu sắc anh hùng. Nhưng giờ đây, khi nằm ép mình xuống nền đất lạnh, nghe tiếng đạn rít sát bên tai, cậu mới hiểu chiến tranh là gì.

Nó không hào hùng.

Nó là nỗi sợ.

Trận đánh diễn ra bất ngờ. Địch tấn công khi tiểu đội vừa dừng chân. Minh không kịp chuẩn bị. Cậu ôm chặt khẩu súng, tim đập dồn dập, tay run không kiểm soát.

“Bình tĩnh!” – tiếng Nam vang lên đâu đó.

Nhưng Minh không thể.

Cậu nằm yên.

Không dám ngẩng đầu.

Không dám bắn.

Bên cạnh, một đồng đội kêu lên. Tiếng đau đớn khiến Minh càng hoảng loạn.

Trận đánh kết thúc nhanh như khi nó bắt đầu.

Khi im tiếng súng, Minh vẫn nằm đó, người lạnh toát.

Nam bước đến, nhìn cậu.

Không trách mắng.

Chỉ nói:

“Cậu phải tự quyết định mình sẽ là ai.”

Câu nói đơn giản, nhưng như một nhát cắt.

Đêm đó, Minh không ngủ.

Cậu nhớ lại từng khoảnh khắc.

Nhớ tiếng kêu của đồng đội.

Nhớ sự bất lực của chính mình.

Cậu cảm thấy xấu hổ.

Sợ hãi.

Và giận chính mình.

Sáng hôm sau, họ lại hành quân.

Không ai nhắc đến chuyện cũ.

Nhưng Minh biết, mọi người đều nhớ.

Trận đánh tiếp theo đến vào buổi chiều.

Lần này, Minh vẫn sợ.

Nhưng khi thấy một đồng đội bị thương ngay phía trước, cậu không suy nghĩ.

Cậu lao lên.

Đạn bay qua.

Đất bắn tung.

Tim đập loạn.

Nhưng cậu không dừng.

Cậu kéo người đó về.

Ngã xuống.

Rồi lại đứng dậy.

Khi về được vị trí an toàn, Minh ngồi thở dốc.

Tay vẫn run.

Nhưng trong lòng có gì đó khác.

Nam nhìn cậu.

Gật nhẹ.

Không nói gì.

Nhưng Minh hiểu.

Cậu chưa hết sợ.

Nhưng cậu đã bước qua nó.

Và đó là lần đầu tiên, cậu thực sự trở thành một người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn