LẦN ĐẦU TIÊN NHẬN QUÂN PHỤC
LẦN ĐẦU TIÊN NHẬN QUÂN PHỤC
LẦN ĐẦU TIÊN NHẬN QUÂN PHỤC
Tôi là Bùi Văn Quang. Trong đời lính của mình, tôi đã trải qua nhiều kỷ niệm đáng nhớ: những buổi hành quân dài, những đêm gác giữa rừng, những lần cùng đồng đội vượt qua gian khó. Nhưng nếu hỏi khoảnh khắc nào khiến tôi xúc động nhất trong những ngày đầu nhập ngũ, có lẽ đó chính là lần đầu tiên được nhận bộ quân phục của người lính.
Ngày hôm ấy, chúng tôi vừa hoàn tất những thủ tục đầu tiên ở đơn vị. Sau một buổi sáng làm quen với môi trường mới, cán bộ thông báo chiều sẽ phát quân trang. Nghe tin ấy, ai trong chúng tôi cũng háo hức. Dù ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng ai cũng mong chờ.
Khi đến lượt mình, tôi bước lên nhận từng món đồ: bộ quần áo quân phục màu xanh, chiếc mũ cối, đôi dép cao su và vài vật dụng cá nhân. Cầm bộ quân phục trên tay, tôi bỗng thấy lòng mình rộn lên một cảm xúc khó tả. Bộ quần áo ấy không phải là thứ gì quá mới mẻ hay sang trọng, nhưng với tôi lúc đó, nó mang một ý nghĩa rất đặc biệt.
Tôi đem quân phục về chỗ nghỉ rồi mở ra xem thật kỹ. Từng đường chỉ, từng chiếc cúc áo đều khiến tôi cảm thấy mình đang bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Trước đây tôi chỉ là một chàng trai quê bình thường, quen với ruộng đồng, với những công việc giản dị ở nhà. Còn giờ đây, bộ quân phục trước mặt như nhắc tôi rằng từ hôm nay mình đã trở thành một người lính.
Chiều hôm ấy, cả đơn vị thay quân phục mới. Lúc mặc vào, tôi thấy hơi rộng một chút, ống tay áo còn dài, nhưng khi đứng trước gương, tôi vẫn thấy mình khác hẳn. Bộ quần áo màu xanh khiến tôi cảm thấy nghiêm túc và trưởng thành hơn.
Tôi nhìn sang xung quanh. Đồng đội của tôi, ai cũng đang mặc bộ quân phục giống nhau. Có người cười vui vì thấy mình trông lạ lẫm, có người chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn. Không khí lúc ấy rất rộn ràng, giống như một ngày đặc biệt mà ai cũng muốn ghi nhớ.
Sau khi mặc xong, chúng tôi được tập hợp lại ngoài sân. Cả hàng lính trẻ đứng thẳng trong bộ quân phục mới. Nhìn từ xa, tất cả đều giống nhau trong màu áo xanh, không còn phân biệt ai đến từ vùng quê nào, ai làm nghề gì trước đó. Tất cả đều là những người lính của cùng một đơn vị.
Lúc ấy, tôi bỗng nhớ đến cha mẹ ở quê. Tôi nghĩ nếu cha mẹ nhìn thấy mình trong bộ quân phục này, chắc hẳn sẽ rất xúc động. Nghĩ vậy, tôi tự nhủ với bản thân phải cố gắng rèn luyện thật tốt, để xứng đáng với màu áo mình đang mặc.
Những ngày sau đó, bộ quân phục theo tôi đi qua nhiều nơi: trên thao trường nắng gắt, trên những con đường hành quân dài, trong những đêm gác yên tĩnh. Nó dính đầy mồ hôi, bùn đất, nhưng tôi luôn giữ gìn cẩn thận. Với tôi, đó không chỉ là quần áo, mà còn là niềm tự hào của người lính.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi rời quân ngũ. Bộ quân phục đầu tiên ấy giờ không còn nữa, nhưng ký ức về ngày nhận nó vẫn còn rất rõ trong tâm trí tôi. Đó là ngày tôi hiểu rằng mình đã bước sang một chặng đường mới của cuộc đời.
Và mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy bồi hồi như ngày nào — ngày một chàng trai quê lần đầu khoác lên mình màu áo xanh của người lính.


