LẦN FORWARDING THƯƠNG BINH CUỐI CÙNG CỦA TÔI
Chuyến chuyển thương binh cuối cùng qua sông – nơi người lính không chỉ đưa người bị thương rời chiến trường, mà chính mình cũng rời khỏi một phần tuổi trẻ.
Forwarding thương binh là nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Không súng trong tay, không đội hình chiến đấu, chỉ có cáng, xuồng và niềm tin mong manh rằng mình sẽ không bị phát hiện giữa làn bom pháo.
Lần đó, ông được lệnh chuyển một tốp thương binh qua sông Thạch Hãn để đưa về tuyến sau. Trời tối. Nước sông đục ngầu. Pháo sáng thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, soi rõ từng chuyển động nhỏ nhất.
Mỗi cáng là một sinh mạng. Có người còn tỉnh, có người đã mê man. Có người nắm chặt tay cáng, như sợ buông ra là rơi lại phía bên kia – nơi cái chết vẫn đang chờ.
Xuồng rời bờ. Nước sông lạnh cắt da. Ông cúi thấp người, chèo chậm, không dám tạo tiếng động. Tim đập mạnh đến mức tưởng như pháo cũng nghe thấy.
Giữa dòng, pháo nổ. Sóng dội mạnh làm xuồng chao đảo. Một thương binh rên lên khẽ. Ông quay lại, đặt tay lên ngực anh, ra hiệu im lặng. Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng sinh mạng của tất cả đang nằm trong sự bình tĩnh của chính mình.
Cuối cùng, xuồng cập bờ an toàn. Thương binh được bàn giao. Không ai nói lời cảm ơn. Không ai có sức để nói. Nhưng ánh mắt họ nhìn ông đủ để ông hiểu: họ đã được sống thêm một đoạn đường.
Đó là lần cuối cùng ông làm nhiệm vụ chuyển thương binh. Sau trận ấy, đơn vị ông bị tổn thất nặng. Những người từng cùng ông chèo xuồng, khiêng cáng, nhiều người không còn nữa.
Ngày rời Quảng Trị, ông ngoái lại nhìn dòng sông. Nước vẫn chảy, lặng lẽ, như chưa từng chứng kiến bao nhiêu sinh mạng chìm nổi trong đó.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về, mang theo một cơ thể lành lặn và một tâm hồn đầy vết xước. Lần forwarding cuối cùng ấy không chỉ đưa thương binh ra khỏi chiến trường, mà cũng đưa ông rời khỏi tuổi mười tám – mãi mãi.



