Cựu chiến binh

LẦN HÀNH QUÂN GIỮA MƯA RỪNG VÀ ĐỊA HÌNH TRƠN TRƯỢT

Trong quá trình làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới Tây Nam, bác Lê Văn Thắng từng nhiều lần hành quân trong điều kiện mưa lớn, đường rừng trơn trượt và khó di chuyển. Những chặng đường dài giữa rừng sâu khiến người lính phải đối mặt với nhiều thử thách về thể lực và tinh thần. Đây là một trong những ký ức khó quên trong đời quân ngũ của bác.

Thanh Hóa23/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng những cuộc hành quân trong điều kiện khắc nghiệt luôn là phép thử lớn đối với sức chịu đựng của người lính.

Đối với bác Lê Văn Thắng, ký ức về những lần hành quân giữa mưa rừng vẫn còn rất rõ.

“Hành quân mưa là khổ nhất,” bác kể chậm rãi.

Có một lần vào mùa mưa năm 1985, đơn vị bác phải di chuyển qua một khu rừng dài và trơn trượt.

“Mưa suốt cả ngày,” bác nói.

Đường rừng nhanh chóng biến thành bùn lầy, khiến mỗi bước chân đều khó khăn.

“Đi mà cứ trượt,” bác nhớ lại.

Người viết hình dung những người lính trẻ khoác ba lô nặng, từng bước bám vào nhau để giữ đội hình.

“Không ai đi nhanh được,” bác kể.

Nước mưa thấm ướt từ đầu đến chân, khiến cơ thể lạnh và mệt nhanh hơn.

“Ướt hết cả người,” bác nói.

Nhưng dù vậy, nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục, không được dừng lại giữa đường.

“Phải cố mà đi,” bác kể.

Trong đội hình hành quân, các chiến sĩ luôn hỗ trợ nhau khi có người bị trượt ngã.

“Ai ngã là kéo lên ngay,” bác nói.

Người viết cảm nhận rõ tinh thần đồng đội thể hiện qua từng hành động nhỏ.

Có đoạn đường dốc khiến cả tổ phải dừng lại để phối hợp vượt qua.

“Phải bám cây mà đi,” bác kể.

Nhiều lần bác suýt ngã nhưng được đồng đội giữ lại kịp thời.

“Nếu không có anh em là khó lắm,” bác nói.

Dù gian khổ, không ai than vãn vì ai cũng hiểu nhiệm vụ chung.

“Cứ nhìn nhau mà cố,” bác kể.

Sau nhiều giờ hành quân liên tục, đơn vị mới đến được vị trí nghỉ tạm.

“Mệt rã rời luôn,” bác nói.

Ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy nhưng tinh thần vẫn giữ vững.

“Ngồi xuống là thở không ra hơi,” bác cười nhẹ.

Người viết nhận ra rằng chính những thử thách ấy đã rèn luyện ý chí kiên cường cho người lính bộ binh.

Điều khiến bác nhớ nhất không phải sự vất vả mà là tình đồng đội trong mưa gió.

“Không ai bỏ ai lại,” bác nói.

Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi trời mưa lớn, bác lại nhớ về những chặng hành quân năm xưa.

“Mưa là nhớ rừng,” bác kể.

Trong căn nhà nhỏ, ký ức ấy vẫn như còn nguyên vẹn.

“Không quên được đâu,” bác nói.

Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vỗ bờ như nhịp bước hành quân xa xưa.

Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Thắng nhẹ nhàng nói:

“Hành quân giữa mưa rừng dạy tôi hiểu giá trị của sự kiên trì và tình đồng đội.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LẦN HÀNH QUÂN GIỮA MƯA RỪNG VÀ ĐỊA HÌNH TRƠN TRƯỢT | Câu chuyện thời hoa lửa