LẶN SÂU GIỮ BIỂN
Câu chuyện thời hoa lửa về Anh hùng LLVTND, Chuẩn Đô đốc Đỗ Viết Cường
Giữa mênh mang sóng nước biển Đông, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một hơi thở, đã có những con người lặng lẽ lặn sâu vào lòng biển để bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó, Chuẩn Đô đốc Đỗ Viết Cường – người con của vùng biển đất mỏ Quảng Ninh – là một bản hùng ca sống động về lòng dũng cảm, ý chí sắt đá và sự hiến dâng trọn đời cho chủ quyền biển đảo thiêng liêng của đất nước.
Ông sinh ra tại xã Quảng Hà, một miền quê ven biển của Quảng Ninh, nơi cuộc sống gắn liền với sóng gió, nơi con người lớn lên trong gian khó và được tôi luyện bởi tinh thần bền bỉ, kiên cường của vùng mỏ. Từ thuở nhỏ, Đỗ Viết Cường đã quen với vị mặn của gió biển, với nhịp sống cần lao của ngư dân và thợ mỏ. Chính mảnh đất ấy đã gieo vào lòng ông tình yêu sâu nặng với quê hương, Tổ quốc, và hình thành nên một ý chí không chịu khuất phục trước bất kỳ thử thách nào.
Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt, Đỗ Viết Cường tình nguyện nhập ngũ. Ông được tuyển chọn vào lực lượng đặc công nước Hải quân Nhân dân Việt Nam – một binh chủng đặc biệt tinh nhuệ, nơi mỗi nhiệm vụ đều là một lần đối mặt với hiểm nguy cận kề. Huấn luyện đặc công nước là chuỗi ngày sống cùng nước mặn, bùn lầy, đêm tối và sự thiếu thốn đến cùng cực. Người lính phải học cách lặn sâu, nín thở hàng giờ, vượt qua mìn, rào thép gai và họng súng kẻ thù trong im lặng tuyệt đối.
Chính trong môi trường khắc nghiệt ấy, bản lĩnh của Đỗ Viết Cường được tôi luyện và tỏa sáng. Với tinh thần gan dạ, mưu trí và ý chí thép, ông nhanh chóng trưởng thành và được tin tưởng giao trọng trách Phân đội trưởng Đặc công nước Đội 1, Đoàn 126 Hải quân – vị trí chỉ dành cho những người lính ưu tú nhất.
Chiến trường Cửa Việt những năm ấy là một trong những nơi ác liệt nhất. Kẻ địch dựng lên hệ thống phong tỏa dày đặc, biến vùng cửa sông thành “bức tường thép” nhằm cắt đứt tuyến chi viện đường biển của ta. Trong đêm tối, giữa dòng nước lạnh buốt, Đỗ Viết Cường cùng đồng đội lặng lẽ lặn sâu, áp sát tàu địch, gắn thuốc nổ rồi rút lui trong gang tấc. Dưới sự chỉ huy của ông, 14 tàu và xà lan của địch bị đánh chìm hoặc phá hỏng, làm tê liệt một tuyến vận tải chiến lược, góp phần quan trọng vào thế trận chung của chiến trường miền Trung.
Giữa những trận đánh sinh tử ấy, có những khoảnh khắc thể hiện rõ nhất phẩm chất của người anh hùng. Trong một lần làm nhiệm vụ, một viên đạn xuyên qua ngón tay, làm nát xương thịt. Giữa sông nước mênh mông, không có điều kiện cấp cứu, ông đã tự chặt hai đốt ngón tay để cầm máu, rồi tiếp tục chỉ huy đưa đồng đội bị thương nặng hơn vào bờ an toàn. Đó không chỉ là hành động của lòng dũng cảm phi thường, mà còn là biểu hiện cao đẹp của tinh thần “vì đồng đội, vì nhiệm vụ, sẵn sàng hy sinh bản thân”.
Vết thương chưa kịp lành, Đỗ Viết Cường vẫn tiếp tục xung phong ra trận. Năm 1972, trong trận đánh cầu Ngô Xá Đông, một mục tiêu chiến lược được bảo vệ nghiêm ngặt, ông đã quyết đoán dẫn đầu phân đội lặn sâu, vượt qua nhiều lớp rào cản, cài mìn và phá sập cây cầu, cắt đứt tuyến tiếp tế quan trọng của địch. Trận đánh thành công đã khẳng định tài chỉ huy, bản lĩnh và trí tuệ quân sự của người phân đội trưởng đặc công nước trẻ tuổi.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc ấy, khi mới 23 tuổi, Đỗ Viết Cường được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – trở thành một trong những người con Quảng Ninh trẻ tuổi nhất được Tổ quốc vinh danh. Nhưng với ông, vinh quang không phải là điểm dừng, mà là động lực để tiếp tục dấn thân.
Mùa xuân năm 1975, khi Tổ quốc bước vào thời khắc lịch sử quyết định, Đỗ Viết Cường được giao chỉ huy lực lượng đặc công nước tham gia giải phóng quần đảo Trường Sa. Trong những con tàu cải trang, giữa biển khơi mịt mùng, ông cùng đồng đội bí mật tiếp cận Song Tử Tây, rồi Sơn Ca. Bằng sự mưu trí, bình tĩnh và quyết đoán, ông chỉ huy những trận đánh thần tốc, giải phóng các đảo trong thời gian ngắn, gần như không tổn thất, góp phần quan trọng vào việc khẳng định và giữ vững chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đỗ Viết Cường tiếp tục gắn bó trọn đời với quân đội và biển đảo. Ông lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng: Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn Hải quân đánh bộ 147, Trưởng phòng Binh chủng Bộ Tham mưu, Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân. Hành trình từ người lính đặc công nước lặn sâu dưới sóng đến vị tướng Hải quân mang quân hàm Chuẩn Đô đốc là minh chứng cho cả một đời cống hiến bền bỉ, thầm lặng nhưng vĩ đại.
Khi rời quân ngũ, ông trở về với cuộc sống giản dị, khiêm nhường. Ông ít nói về mình, nhưng những ngón tay đã mất, những mảnh đạn còn nằm trong cơ thể, và những ký ức không thể phai mờ về đồng đội đã ngã xuống, đã kể thay ông câu chuyện về một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân, máu xương cho Tổ quốc.
Tháng 9 năm 2023, Chuẩn Đô đốc, Anh hùng LLVTND Đỗ Viết Cường về với biển cả bao la. Nhưng tên tuổi và sự nghiệp của ông vẫn sống mãi trong lòng đồng đội, nhân dân và quê hương Quảng Ninh – nơi đã sinh ra một con người “lặn sâu để giữ biển”, một bông hoa thép giữa biển trời Tổ quốc, góp phần viết nên bản hùng ca bất tử của Hải quân Nhân dân Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.



