LẮNG NGHE “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - KÝ ỨC THẮP SÁNG TƯƠNG LAI”
Hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), hôm nay các đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải trực thuộc Đoàn phường Ninh Chử. Dưới sự giúp đỡ của Cô Nguyễn Thị Cẩm Thúy – Tổ trưởng tổ dân phố Ninh Chử 2, chúng tôi đã có dịp đến thăm và gặp gỡ Ông Nguyễn Quyền – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia đánh đ

LẮNG NGHE “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - KÝ ỨC THẮP SÁNG TƯƠNG LAI”
Hướng đến kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), hôm nay các đoàn viên Chi đoàn Công an, Chi đoàn Trường Mẫu giáo Văn Hải và Chi đoàn Trường Mẫu giáo Khánh Hải trực thuộc Đoàn phường Ninh Chử. Dưới sự giúp đỡ của Cô Nguyễn Thị Cẩm Thúy – Tổ trưởng tổ dân phố Ninh Chử 2, chúng tôi đã có dịp đến thăm và gặp gỡ Ông Nguyễn Quyền – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia đánh đổ chế độ diệt chủng Pol Pot và bảo vệ lãnh thổ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ngồi trước chúng tôi là một người lính năm xưa với mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gầy guộc in hằn dấu vết của thời gian. Thế nhưng, khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào của một thời thanh xuân đã hiến dâng cho đất nước.
Ông kể rằng, năm 1979, khi ông vừa tròn 19 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước, ông cùng hai người bạn đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Xa quê hương, xa gia đình, những chàng trai tuổi mười chín năm ấy mang theo lý tưởng cao đẹp, sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc và nhiệm vụ quốc tế thiêng liêng.
Dòng ký ức đưa ông trở về đêm mùa xuân năm 1981 – một đêm mà suốt cuộc đời ông không thể nào quên. Sau một ngày hành quân và làm nhiệm vụ đầy gian khó, 61 cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi. Khi mọi người đang chìm trong giấc ngủ giữa màn đêm yên tĩnh, bất ngờ tiếng súng và tiếng nổ vang lên dữ dội. Địch đã bí mật tiếp cận và tổ chức phục kích. Trong bóng tối, những kẻ phục kích mặc trang phục giống người dân địa phương khiến việc nhận diện vô cùng khó khăn. Trận chiến diễn ra bất ngờ và ác liệt. Tiếng bom đạn xé tan màn đêm, đất đá tung lên mù mịt. Dù rơi vào tình thế nguy hiểm, các chiến sĩ vẫn kiên cường, chiến đấu với tinh thần quả cảm. Bằng ý chí quyết tâm và lòng dũng cảm, các chiến sĩ đã chống trả quyết liệt, tiêu diệt nhiều quân địch, buộc chúng phải tháo chạy khỏi khu vực phục kích.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau trận chiến, một đồng đội đã anh dũng hy sinh, nhiều chiến sĩ bị thương. Bản thân ông bị mảnh đạn găm vào đầu, mất đi một bên mắt và bị thương nặng ở chân dẫn đến cụt một ngón chân. Những vết thương năm tháng ấy vẫn còn theo ông đến tận hôm nay, trở thành minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã cống hiến vì nhiệm vụ quốc tế cao cả”.
Kể đến đây, ông dừng lại vài giây, ánh mắt người lính già bỗng đỏ hoe. Ông chậm rãi nói: “Những vết thương trên cơ thể theo thời gian có thể nguôi ngoai, nhưng điều khiến ông day dứt nhất chính là sự hy sinh và mất mát của những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường, không còn cơ hội để trở về với gia đình”.
Cả căn phòng bỗng lặng đi.
Ngồi lắng nghe câu chuyện của ông, chúng tôi càng thấu hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau những tấm huy chương, những bằng khen, những thương tích còn mang theo suốt cuộc đời là cả một tuổi thanh xuân đã được người lính gửi trọn cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh của thế hệ cha anh.
Trước lúc chia tay, ông nắm chặt tay chúng tôi và ân cần nhắn nhủ:
“Các cháu không phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ của ông. Nhiệm vụ của các cháu là học tập, lao động thật tốt, giữ gìn những thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương để có được.” Lời dặn giản dị ấy như một ngọn lửa âm thầm được truyền từ thế hệ đi trước sang thế hệ hôm nay.
Trên đường trở về, bầu trời hôm nay trong xanh đến lạ. Chúng tôi nghĩ về những người đã nằm lại nơi chiến trường, về những người lính đã gửi trọn cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Họ có thể không còn hiện diện giữa cuộc đời này, nhưng tên tuổi, sự hy sinh và những cống hiến của họ sẽ mãi được khắc ghi trong trái tim các thế hệ người Việt Nam.
Để rồi chúng tôi hiểu rằng, “Uống nước nhớ nguồn” không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là sống sao cho xứng đáng với quá khứ ấy. Đó chính là cách thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối truyền thống vẻ vang của dân tộc, để những hy sinh của cha anh không bao giờ trở nên vô nghĩa.
Tri ân quá khứ - tuổi trẻ hôm nay nguyện tiếp bước truyền thống cha anh, sống có trách nhiệm, sống có lý tưởng và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Người viết
Đỗ Thị Mỹ Ngân



