Bài viết

LẮNG NGHE KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH XƯA

Lắng nghe ký ức của người lính năm xưa

Thái Nguyên17/07/2026Chu Thị Nhung (TH&THCS Bình Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có một thời như thế chẳng hề quên

Là người lính- người quân nhân cách mạng

Dẫu chiến tranh nhưng tâm hồn lãng mạn

Dấu tâm tình trong đáy cóc ba lô”....

( Trần Bá Căn)

Hình ảnh những người lính trong chiến tranh vẫn luôn là hình ảnh đẹp nhất và trân trọng nhất. Họ bước ra từ cuộc chiến tranh gian khổ với bản lĩnh và ý chí đã được tôi rèn để khi trở về với cuộc sống đời thường những người lính đó vẫn vững vàng bản lĩnh, phẩm chất của người lính bộ đội cụ Hồ

Và người lính tôi muốn nhắc đến là ông Nguyễn Đình Chiến, sinh năm 1950, quê tại xóm Tân Lợi, xã Trung Lương (cũ), tỉnh Thái Nguyên - một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, một nhân chứng lịch sử trong những năm tháng gian lao của dân tộc. Và đặc biệt hơn, tôi may mắn được là con dâu trong gia đình Cách mạng đó. Với tôi bố luôn là người mà tôi luôn kính trọng và biết ơn

Lắng nghe ký ức của người lính năm xưa

Có những câu chuyện về chiến tranh không chỉ được ghi lại trong những trang sách, mà được lưu giữ trong ký ức của những người lính đã trực tiếp đi qua những năm tháng bom đạn ác liệt – nơi ranh giới sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Với tôi, người lưu giữ những ký ức ấy chính là bố - một kho tàng tư liệu lịch sử. Là dâu con trong gia đình, tôi may mắn nhiều lần được ngồi bên bố, đặc biệt là những dịp lễ - Ngày 2/9 – Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ; 30/4 – Giải phóng Miền nam thống nhất đất nước; Ngày thương binh liệt sĩ 27/7. Được lắng nghe những câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng rất đỗi hào hùng. Bố kể chuyện bằng giọng chậm rãi, điềm đạm. Không có những lời lẽ hào hùng hay những câu chuyện được tô vẽ, chỉ là những hồi ức chân thật về đồng đội, về chiến trường và về một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Theo dòng hồi tưởng của bố, tôi như được trở về những ngày đầu người thanh niên mười tám tuổi ấy khoác lên mình màu xanh áo lính. Tháng 4 năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bố tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Xếp bút nghiên, anh hăng hái lên đường.

Một cây súng một ba lô, một ngôi sao rực lửa.

Sau thời gian huấn luyện, bố được biên chế vào đơn vị Pháo phòng không. Từ đó, tuổi trẻ của bố gắn liền với thao trường, trận địa và những ngày đêm cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Cuộc sống của người lính luôn phải đối mặt với bom đạn, gian khổ và thiếu thốn, nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, tình đồng chí, đồng đội được vun đắp, trở thành điểm tựa để mỗi người vững vàng vượt qua mọi thử thách.

Nhắc đến quãng đời quân ngũ, điều khiến bố xúc động nhất là trận đánh ngày 13 tháng 9 năm 1972 tại trận địa xã Nghĩa Hòa, tỉnh Bắc Giang (cũ). Đó là một trận chiến vô cùng ác liệt. Bom đạn của địch trút xuống liên tiếp, cả đơn vị vừa chiến đấu vừa kiên cường giữ vững trận địa. Khi trận đánh kết thúc, tám đồng đội đã anh dũng hy sinh, nhiều chiến sĩ khác bị thương. Mỗi lần kể đến đây, bố đều lặng đi vài giây.

Nhưng rồi anh nằm xuống khi căng tràn nhựa sống.

Bom đạn quân thù đã cản bước chân anh.

Tuổi hai mươi, anh nằm lại rừng xanh.

Anh không được vui niềm vui đại thắng!

Anh nằm lại nơi rừng hoang núi thẳm.

Hoá thân mình thành sông núi nước Nam.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những gương mặt của đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên trong ký ức của người lính. Tôi hiểu rằng, những mất mát ấy sẽ không bao giờ có thể nguôi ngoai. Đó cũng là lý do để bố luôn trân trọng cuộc sống hôm nay và nhắc nhở con cháu luôn biết ơn những người đã ngã xuống vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc

Chiến tranh dần lùi xa, đất nước bước sang một chặng đường mới. Năm 1975, bố tiếp tục vào chiến trường miền Nam làm nhiệm vụ. Đến năm 1976, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bố xuất ngũ trở về quê hương. Khép lại những năm tháng quân ngũ, người lính năm nào lại bắt đầu một hành trình mới với khát vọng học tập và cống hiến. Năm 1977, bố học khoa Vật lý trường Đại học Sư phạm Việt Bắc. Những năm tháng trên giảng đường là sự tiếp nối của ý chí và nghị lực đã được tôi luyện trong quân đội để người lính hôm nay khoác lên mình chiếc áo trắng tinh khôi – nghề trồng người thật vinh dự và tự hào biết bao. Tốt nghiệp Đại học sư phạm , bố trở thành “người lính” trên mặt trận văn hóa , mang tri thức đến với học trò bằng tất cả sự tận tâm và trách nhiệm của mình.

Những năm tháng trên bục giảng, bố luôn giữ tác phong giản dị, mẫu mực, tận tụy hết lòng với nghề. Với bố, nghề dạy học cũng là một cách cống hiến cho đất nước trong thời bình. Năm 1990, bố nghỉ theo chế độ mất sức. Rời bục giảng, bố trở về với đồng ruộng, tiếp tục lao động để chăm lo cho gia đình. Dù ở chiến trường, trên bục giảng hay giữa những thửa ruộng quê hương, bố vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính Cụ Hồ: cần cù, trách nhiệm, khiêm nhường và giàu nghị lực.

Trở về với cuộc sống đời thường, bố luôn tâm niệm rằng người lính có thể rời quân ngũ nhưng không được phép quên trách nhiệm với quê hương. Dù không còn công tác, bố vẫn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương và Hội Cựu chiến binh. Mỗi khi có dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, bố lại chia sẻ những câu chuyện về chiến tranh, về đồng đội và về những năm tháng không thể nào quên của cuộc đời người lính. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn bồi đắp lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Điều khiến tôi kính trọng ở bố không chỉ là những năm tháng cầm súng chiến đấu nơi chiến trường, mà còn là cách đối diện với cuộc sống sau chiến tranh. Dù trải qua nhiều khó khăn, sức khỏe không còn như trước, nhưng tinh thần lạc quan, sống chân thành, giản dị và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh vẫn là những điểm sáng tôi cảm nhận từ người lính năm xưa đó. Bố lặng lẽ lao động, chăm lo cho gia đình, nuôi dạy các con trưởng thành và luôn nhắc nhở con cháu phải sống trung thực, biết yêu thương, sẻ chia và có trách nhiệm với cộng đồng.

Đến hôm nay, khi mái tóc đã bạc, bố vẫn thường kể cho con cháu nghe những câu chuyện của một thời hoa lửa. Mỗi câu chuyện không chỉ giúp chúng tôi hiểu hơn về lịch sử mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng giá trị của hòa bình. Với tôi, bố không chỉ là một cựu chiến binh, một người thầy, một người nông dân chất phác, mà đó còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến suốt cuộc đời. Những ký ức mà bố gìn giữ sẽ mãi là hành trang quý báu để con cháu hôm nay và mai sau tiếp tục gìn giữ, phát huy những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp. Đó là ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho các thế hệ tương lai ngay trong mỗi gia đình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn