LÀNG QUÊ TRƯỚC GIỜ RA TRẬN
Câu chuyện tái hiện vẻ đẹp bình dị của làng quê Thụy Quỳnh trước khi chiến tranh ập đến và hành trình một người nông dân rời ruộng đồng, mang theo ký ức quê hương để bước vào thời hoa lửa.
Ông tôi sinh ra và lớn lên ở làng Thụy Quỳnh – một miền quê nhỏ bé nhưng yên bình nằm giữa màu xanh bát ngát của đồng lúa Bắc Bộ. Những năm tháng ấy, làng quê dường như trôi chậm hơn nơi phố thị. Sáng sớm, tiếng gà gáy lan xa trên những lối đất nhỏ. Chiều về, khói lam bảng lảng bay lên từ mái rạ, quấn quýt bên hàng tre già như níu giữ bước chân người qua lại.
Cuộc sống khi đó còn nhiều thiếu thốn, nhưng con người thì giàu nghĩa tình. Nhà này có bát gạo, sẵn sàng san sẻ cho nhà kia. Mỗi vụ mùa đến, cả làng cùng nhau ra đồng, tiếng nói cười vang lên giữa thửa ruộng mênh mông. Nguyễn Văn Huỳnh khi ấy là một chàng trai nông dân chính hiệu: quen tay cày, vững bước trên bờ ruộng, thuộc từng con mương, từng bãi đất quanh làng.
Nhưng chiến tranh không báo trước ngày đến. Một buổi sáng, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời yên ả. Rồi bom nổ. Đất rung. Những hố bom hằn sâu giữa cánh đồng đang thì con gái. Hàng tre bị quật gãy, mái nhà tốc rạ, tiếng khóc hòa lẫn tiếng gọi nhau trong hoảng loạn. Từ đó, Thụy Quỳnh bước vào thời hoa lửa.
Ông kể rằng, điều đau lòng nhất không chỉ là cảnh làng mạc tan hoang, mà là sự bình yên đã không còn. Trẻ con thôi nô đùa ngoài sân, người lớn ngủ không tròn giấc. Mỗi đêm, cả làng chong tai nghe ngóng, chỉ sợ tiếng còi báo động vang lên bất cứ lúc nào.
Khi Tổ quốc cần, ông gác lại thửa ruộng quen thuộc, gửi lại quê hương những gì thân thương nhất. Quyết định lên đường không phải là phút bốc đồng, mà là kết tinh của tình yêu làng, yêu nước. Ông hiểu rằng: nếu không có những người đứng lên, thì làng quê ấy sẽ mãi sống trong sợ hãi.
Sau này, giữa chiến trường miền Trung khốc liệt, trong tiếng bom rơi và pháo nổ, hình ảnh làng quê Thụy Quỳnh vẫn luôn ở trong tâm trí ông. Chính ký ức về những buổi chiều khói lam, về mùi rơm mới, về cánh đồng lúa non đã giúp ông vững vàng hơn trước hiểm nguy.
Đối với ông Nguyễn Văn Huỳnh, làng quê trước giờ ra trận không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần, là lý do để ông chiến đấu đến cùng – để một ngày nào đó, quê hương lại được yên bình như xưa.



