LẶNG THẦM Truyện ngắn: Nguyễn Ngọc Dậu
ẶNG THẦM
Truyện ngắn: Nguyễn Ngọc Dậu
Xuân 1973, Tiểu đoàn 20 đặc công, Trung đoàn 25 mặt trận B3 (Tây Nguyên) tác chiến ở khu vực Buôn Hồ, đèo Hà Lan quyết tâm giành lại vùng giải phóng. Giữa lúc đó thì tôi bị sốt rét, vào viện 21l(l) tưởng chừng từ biệt “Thế giới này”! Ấy thế mà cắt sốt. “Ba bát B52” là đánh hết veo, nằm viện lúc này là bất đắc dĩ, chẳng riêng gì tôi, anh em trong viện đều đăm đắm quyết tâm tất cả cho trận đánh, cho giải phóng miền Nam.
Sau khi nghi binh được cô y tá trực, tôi “đảo viện” mặc cho trời chạng vạng tối, vừa đi vừa chạy, cốt sao ngày mai có mặt ở đơn vị để kịp trận đánh. Cơn mưa đầu mùa đến sớm, sôi nổi và bất ngờ nhưng tôi chưa mắc võng tăng thì trời tạnh, pháo địch cầm canh nhát một từ phía Buôn Hồ, tiếng u u nặng trịch của máy bay C130 thả pháo sáng càng thôi thúc, cuốn hút tôi mãnh liệt. Đang mông lung thì một cô gái xuất hiện như nàng tiên trên trời, rơi xuống ngay bãi Khách cũ(2) vắng tanh, làm tôi hơi chờn chợn.
- May quá, anh cho em ngủ cùng.
- “Trời đất” tôi trợn tròn mắt, cô gái chủ động mắc võng của mình kề sát phần dưới phần võng của tôi. Nhìn khẩu AK và ba lô con cóc tôi bình tâm. Hóa ra... mà ở chiến trường Tây Nguyên này, võng hai tầng chung tăng là chuyện bình thường đối với lính cơ nhỡ, mưa lại ồ ạt hết đợt này sang đợt khác, cô gái cùng tôi hoàn tất giá ba lô, cọc phụ dây chắn nước ở hai đầu võng.



