LAO ĐỘNG TẠP DỊCH
LAO ĐỘNG TẠP DỊCH
Ở Trại giam tù binh Phú Quốc, đa số tù binh đều phải đi lao động, làm các công việc chủ yếu là chuyển gạo, dọn kho, đi lấy củi. Nhưng mỗi khi đi làm, anh em đều bị đánh đập dã man.
Anh Trần Tiến Đan kể lại, khi tù binh ra khỏi trại để đi làm, chúng tuyên bố ở đây không có chế độ đi, mà chỉ có chạy, thế là đi đâu làm gì người tù cũng phải chạy. Chúng bắt từng tốp tù leo lên những quả đồi trọc có đá rồi tự mình phải lăn tròn xuống chân đồi, ai lăn không nhanh là chúng đá. Khi đi vào rừng lấy củi, khúc củi to đáng lẽ phải 10 người khiêng nhưng chúng bắt 6 người khiêng. Nếu ai kêu nặng là lập tức chúng nắm đầu người đó kéo ra ngay. Có khi còn lại 4 - 5 người cũng phải cố khiêng, nếu sụm xuống chúng đánh đá túi bụi. Nhiều tù binh bị cụp xương sống hoặc hộc máu vì khiêng quá nặng.
Những lúc không đi lao động, chúng bắt anh em dùng cà mèn để chà láng nền phòng ở. Đây là âm mưu của địch bắt anh em lao động để hành xác tù binh, để họ không còn thời gian rảnh bàn tính chuyên vượt ngục.
Vì trại giam nằm trên vùng đất pha cát, chà xong gặp mưa liền bị xói lở, gặp nắng thì cong lên, sáng mai lại phải chà tiếp, nên lúc nào anh em cũng phải làm, không làm là chúng tìm cách đánh đập anh em. Thỉnh thoảng chúng bắt anh em đào công sự, làm hàng rào, đập đá làm đường và bắt một số anh em phục vụ cho gia đình bọn sĩ quan, quân cảnh.
Đảng ủy các phân khu đã kịp thời chủ trương cho anh em đấu tranh không chà láng nền phòng ở và không làm các công việc có tính chất quân sự trên. Nhưng địch cũng không dễ nhượng bộ nên có lúc anh em phải đấu tranh giằng co với địch một thời gian khá dài và thậm chí có đổ máu mới giành được thắng lợi.



