Lấy thân mình chèn pháo
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, một chiến sĩ đã dùng chính thân mình để chèn bánh pháo, ngăn khẩu pháo tuột dốc, bảo vệ vũ khí và đồng đội.
Năm 1954, chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt. Để đưa được pháo vào trận địa, bộ đội ta phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua đồi núi hiểm trở, đường trơn trượt, dốc cao.
Tô Vĩnh Diện là một chiến sĩ trong đơn vị pháo binh tham gia nhiệm vụ kéo pháo. Công việc này vô cùng nguy hiểm: chỉ cần sơ suất nhỏ, khẩu pháo có thể tuột dốc, gây thiệt hại lớn.
Trong một lần kéo pháo lên dốc, do địa hình trơn và dốc đứng, dây kéo bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo nặng bắt đầu trượt ngược xuống, đe dọa tính mạng của nhiều chiến sĩ phía sau.
Trong tình huống cấp bách đó, nếu không chặn lại, khẩu pháo sẽ lao xuống vực hoặc nghiền nát đồng đội. Không kịp suy nghĩ nhiều, Tô Vĩnh Diện đã lao mình vào bánh pháo, dùng chính cơ thể để chèn lại.
Khẩu pháo dừng lại.
Nhưng anh đã hy sinh.
Hành động ấy diễn ra trong khoảnh khắc, không có tính toán, không có do dự – chỉ có một suy nghĩ duy nhất: giữ pháo, cứu đồng đội, bảo vệ nhiệm vụ.
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã góp phần bảo toàn lực lượng, giúp đơn vị tiếp tục chiến đấu. Và những khẩu pháo ấy sau này đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử tại Điện Biên Phủ.
Câu chuyện “lấy thân mình chèn pháo” trở thành biểu tượng của tinh thần hy sinh cao cả, đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên bản thân.
Ngày nay, tên của anh được nhắc đến như một trong những tấm gương tiêu biểu nhất của người lính Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến – giản dị, quyết liệt và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.



