Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lấy thân mình làm chèn, giữ pháo trước miệng vực sâu

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, quá trình kéo pháo qua những đỉnh đèo cao vút, vực sâu thăm thẳm bằng sức người là một kỳ tích đẫm máu và nước mắt. Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, một khúc tráng ca bất tử đã vang lên tại dốc Chuối hiểm trở, khắc tên người anh hùng Tô Vĩnh Diện vào sử sách.

Đắk Lắk07/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lấy thân mình làm chèn, giữ pháo trước miệng vực sâuTrong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, quá trình kéo pháo qua những đỉnh đèo cao vút, vực sâu thăm thẳm bằng sức người là một kỳ tích đẫm máu và nước mắt. Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, một khúc tráng ca bất tử đã vang lên tại dốc Chuối hiểm trở, khắc tên người anh hùng Tô Vĩnh Diện vào sử sách.Hôm ấy, đơn vị của Tô Vĩnh Diện nhận lệnh kéo pháo ra để chuyển sang phương án "Đánh chắc tiến chắc". Trời mưa tầm tã, đường núi trơn trượt, dốc hẹp và quanh co bên miệng vực sâu hoắm. Khẩu pháo cao xạ 37 mm nặng hơn hai tấn dịch chuyển từng xăng-ti-mét trong bóng đêm mờ mịt. Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội ghì chặt tay lái để điều hướng khẩu pháo.Bất ngờ, một loạt pháo từ đồn địch bắn phá dữ dội, một sợi dây tời kéo pháo bị đứt phựt. Khẩu pháo khổng lồ mất đà, lao băng băng xuống dốc, hất tung pháo thủ lái phụ xuống suối sâu. Khẩu pháo cao xạ càng lúc càng lao nhanh, chực cuốn phăng tất cả và lao thẳng xuống vực thẳm.Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, không một chút do dự về tính mạng, Khẩu đội trưởng Tô Vĩnh Diện hét lớn một tiếng rồi lao thẳng người về phía trước, đem cả thân mình chèn vào bánh pháo.Một tiếng "khực" nặng nề vang lên. Trọng lượng khổng lồ của khối thép đè sến lên cơ thể người chiến sĩ, nhưng hành động quả cảm ấy đã tạo nên một lực cản quyết định, ép càng pháo va vào vách đá và dừng lại ngay sát mép vực. Khẩu pháo được cứu sống, tính mạng của hàng chục đồng đội phía sau được bảo toàn.Khi đồng đội lao đến đỡ anh ra khỏi bánh pháo, Tô Vĩnh Diện đã bị thương rất nặng, hơi thở thoi thóp. Thế nhưng, bằng chút sức lực cuối cùng, anh không hề than đau mà chỉ thều thào hỏi một câu: "Pháo có việc gì không?" rồi thanh thản nhắm mắt xuôi tay.Tô Vĩnh Diện ngã xuống ở tuổi 30, tấm thân anh đã hóa thành gạch đá, thành bông hoa lửa kiên cường giữ vững mạch máu hỏa lực, mở đường cho ngày chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu. Khẩu pháo mang số hiệu 510681 được anh cứu sống năm ấy, ngày nay đã trở thành Bảo vật quốc gia, minh chứng cho một huyền thoại bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lấy thân mình làm chèn, giữ pháo trước miệng vực sâu | Câu chuyện thời hoa lửa