Lấy thân mình lấp lỗ châu mai
Tối ngày 13/3/1954, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, quân ta tiến công cứ điểm Him Lam. Trong quá trình xung phong, hỏa lực từ lô cốt địch bắn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ thương vong, đội hình bị chặn lại. Trong thời khắc quyết định, chiến sĩ Phan Đình Giót đã dũng cảm lao lên lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội tiêu diệt cứ điểm. Hành động anh dũng ấy đã đi vào lịch sử dân tộc như biểu tượng của tinh thần "Quyết chiến, quyết thắng".
Tôi là Trần Can, khi ấy giữ cương vị Đại đội trưởng Đại đội 58 thuộc Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua nhưng mỗi lần nhắc đến trận Him Lam, hình ảnh người chiến sĩ Phan Đình Giót vẫn hiện lên rõ ràng trong ký ức tôi như mới hôm qua.
Những ngày đầu tháng 3 năm 1954, toàn đơn vị khẩn trương chuẩn bị cho trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ai cũng hiểu rằng nếu không đánh chiếm được Him Lam, kế hoạch tiêu diệt toàn bộ tập đoàn cứ điểm của quân Pháp sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, sau loạt pháo kích dữ dội của quân ta, các mũi tiến công đồng loạt xuất phát.
Phan Đình Giót là Tiểu đội phó. Đồng chí có vóc người khỏe mạnh, ít nói nhưng rất gan dạ. Trong đơn vị, ai cũng quý vì tính tình hiền lành, luôn nhận phần khó về mình.
Khi đội hình vừa tiếp cận hàng rào thứ nhất, quân Pháp từ các lô cốt kiên cố lập tức bắn trả dữ dội. Đại liên, trung liên và súng trường từ nhiều hướng tạo thành lưới lửa dày đặc.
Nhiều chiến sĩ bị thương.
Đội hình xung phong phải nằm ép xuống mặt đất.
Phan Đình Giót bị thương lần đầu ở vai nhưng vẫn tiếp tục tiến lên.
Một lúc sau, đồng chí lại bị mảnh đạn làm bị thương ở đùi. Máu thấm đỏ cả ống quần nhưng Giót vẫn động viên anh em:
"Cứ tiến lên! Không được dừng lại!"
Khi chỉ còn cách lô cốt vài chục mét, hỏa lực từ một lỗ châu mai bắn xối xả, khống chế toàn bộ hướng tiến công.
Từng đợt xung phong đều bị chặn lại.
Nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, thương vong sẽ còn rất lớn.
Quan sát tình hình, tôi thấy Phan Đình Giót bất ngờ ôm bộc phá lao lên phía trước.
Đồng chí dùng hết sức ném bộc phá vào lô cốt.
Tiếng nổ vang lên nhưng lỗ châu mai chỉ bị hư hỏng một phần, khẩu đại liên của địch vẫn tiếp tục nhả đạn.
Không một chút do dự, Phan Đình Giót gượng đứng dậy.
Trong giây phút quyết định ấy, đồng chí lao thẳng đến trước lỗ châu mai, lấy chính thân mình che kín họng súng.
Tiếng súng địch đột ngột im bặt.
Ngay lập tức, tôi hô toàn đơn vị xung phong.
Các chiến sĩ vượt qua hàng rào, tiêu diệt toàn bộ hỏa điểm và nhanh chóng làm chủ cứ điểm Him Lam.
Sau trận đánh, khi trở lại vị trí ấy, chúng tôi lặng người trước sự hy sinh của Phan Đình Giót.
Không ai cầm được nước mắt.
Sự hy sinh của đồng chí đã đổi lấy thắng lợi cho cả đơn vị và góp phần mở đầu thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Sau chiến thắng, tên tuổi Phan Đình Giót nhanh chóng được lan truyền khắp các đơn vị. Câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai trở thành nguồn động viên to lớn đối với bộ đội trên toàn mặt trận.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, đánh dấu thắng lợi lịch sử của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Trong chiến thắng vĩ đại ấy có sự đóng góp bằng máu và tuổi xuân của biết bao người con đất Việt, trong đó có Phan Đình Giót.
Năm 1955, Nhà nước truy tặng đồng chí danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đến hôm nay, mỗi lần trở lại Điện Biên, đứng trước Tượng đài Chiến thắng hay viếng Nghĩa trang Liệt sĩ A1, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh người đồng đội năm nào.
Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần quả cảm của đồng chí vẫn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.
Câu chuyện của Anh hùng Phan Đình Giót không chỉ là biểu tượng của lòng dũng cảm mà còn nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và sự hy sinh to lớn của cha ông. Đó là ngọn lửa yêu nước sẽ mãi được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, để mỗi người Việt Nam luôn tự hào về lịch sử vẻ vang của dân tộc mình.



