"LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI" – ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
Trong pho sử vàng của chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu",
Trong pho sử vàng của chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", có những cái tên đã trở thành bất tử, hóa thân vào dáng hình đất nước. Nếu La Văn Cầu là biểu tượng của ý chí "chặt tay diệt địch", thì Phan Đình Giót chính là tượng đài của tinh thần quả cảm, dùng lồng ngực mình để dập tắt hỏa lực quân thù.
Phan Đình Giót sinh năm 1922, quê ở làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, cha mất sớm, ông phải đi ở đợ từ năm 13 tuổi. Chính những năm tháng tủi nhục dưới ách áp bức đã nhen nhóm trong ông ngọn lửa cách mạng sục sôi. Năm 1950, ông tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam, mang theo khát vọng giải phóng quê hương.
Trong cuộc đời binh nghiệp, Phan Đình Giót nổi tiếng với tinh thần bền bỉ. Trong chiến dịch chuẩn bị cho Điện Biên Phủ, ông cùng đồng đội kiên cường vượt qua mọi gian khổ, tham gia xẻ núi, lăn bom, kéo pháo vào trận địa. Ông luôn tâm niệm: "Dù hy sinh cũng phải quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ".
Ngày 13/3/1954, trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vào cứ điểm Him Lam diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của Phan Đình Giót có nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho bộ binh xung phong. Quân Pháp từ trong các lô cốt kiên cố điên cuồng trút đạn, mặt đất rung chuyển bởi tiếng nổ và khói súng mù mịt.
Trong lúc hăng hái tiến công, Phan Đình Giót đã bị thương ở vai và đùi, máu chảy rất nhiều nhưng ông vẫn nén đau, tiếp tục đánh đến quả bộc phá thứ tám. Tuy nhiên, hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch vẫn phun ra như mưa, chặn đứng đà tiến quân của ta. Đồng đội của ông lần lượt ngã xuống dưới họng súng tàn khốc ấy.
Giữa khoảnh khắc sinh tử, khi đại đội đang bị cầm chân giữa bãi vây dây thép gai, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm lay động cả chiến trường. Ông dùng hết sức bình sinh còn lại, lết dần đến sát lô cốt địch. Sau khi bắn hết băng đạn tiểu liên và ném quả lựu đạn cuối cùng, ông dồn toàn lực rướn người lên, lao cả lồng ngực mình vào bịt kín lỗ châu mai của địch.
Tiếng súng bỗng chốc câm bặt. Một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng giá trị bằng cả ngàn binh sĩ. Chớp thời cơ vàng, quân ta đồng loạt xông lên như thác đổ, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi vang dội trong trận mở màn. Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi 32, khi lồng ngực vẫn còn áp chặt vào họng súng quân thù.
Hành động của Phan Đình Giót không chỉ là sự dũng cảm nhất thời, mà là đỉnh cao của lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện. Năm 1955, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về người chiến sĩ Phan Đình Giót mãi mãi là một phần rực rỡ của "thời hoa lửa". Ông cùng với La Văn Cầu và biết bao anh hùng khác đã viết nên bản hùng ca bất diệt, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do được đổi bằng xương máu và trái tim của những người con nước Việt.



