Lấy xe địch đánh địch và ký ức đẫm nước mắt ngày toàn thắng của vị tướng Tăng Thiết giáp Đoàn Sinh Hưởng
Hồi ức sống động của Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng về những trận đánh thần tốc từ Buôn Ma Thuột đến cổng ngõ Sài Gòn, nghệ thuật "dùng xe địch đánh địch" vô cùng hiếm có và những giọt nước mắt nghẹn ngào khi đất nước hoàn toàn thống nhất.
Nhập ngũ từ năm 17 tuổi, cuộc đời binh nghiệp của Trung tướng, Anh hùng LLVTND Đoàn Sinh Hưởng gắn liền với những chiến trường khốc liệt nhất của dân tộc. Ở tuổi 26, khi đang là Đại đội trưởng Đại đội 9 (Tiểu đoàn 3, Trung đoàn Tăng 273), ông đã trực tiếp chỉ huy đơn vị xông pha trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Nói về những chiếc xe tăng đi cùng lịch sử, ông nhớ lại chiếc xe tăng 980 – chiếc xe do chính ông tiếp nhận từ Lạng Sơn và đã cùng ông kinh qua khắp các mặt trận. Chính chiếc xe 980 này đã nã những phát đạn xé húc đổ cổng Bộ Tư lệnh Sư đoàn 23 ngụy trong trận đánh then chốt mở màn tại Buôn Ma Thuột. Nhưng dấu mốc đặc biệt nhất trong cuộc đời chiến đấu của ông lại là nghệ thuật quân sự vô cùng hiếm có trong lịch sử chiến tranh thế giới: lấy xe tăng M48 tịch thu được của địch để đánh chính lực lượng đối phương. Dùng loại xe tăng trang bị gờ xích chạy rất nhanh trên đường nhựa, đơn vị của ông đã thần tốc tiến đánh, giữ vững cầu Bông (nay là cầu An Hạ) – cây cầu huyết mạch mở đường cho Quân đoàn 3 tiến vào Sài Gòn từ phía Tây. Trong trận đánh nguy hiểm nghìn cân treo sợi tóc ấy, bằng lối đánh "thụt thò" cơ động linh hoạt, đại đội của ông đã tiêu diệt gọn thiết đoàn gồm 12 xe tăng địch chỉ trong vòng chưa đầy 30 phút, bảo vệ vẹn toàn cây cầu chiến lược.
Khi tiến vào nội đô Sài Gòn trưa ngày 30/4/1975, chứng kiến cảnh người dân ào đổ ra đường ôm lấy những người lính Giải phóng, có những cụ già ôm lấy ông mà khóc như một đứa trẻ, người lính trẻ ngày ấy không khỏi xúc động. Các chiến sĩ xe tăng ngồi trên xe ôm nhau khóc nức nở trong niềm vui vỡ òa. Giờ phút sinh tử trút bỏ, trong tâm trí họ chỉ còn hiện lên hai điều thiêng liêng nhất: hình ảnh đất nước đã hoàn toàn thống nhất, và ước mơ cháy bỏng được trở về bình yên bên người mẹ kính yêu. Giọt nước mắt lăn dài trên gò má vị tướng già khi nhớ lại những đồng đội đã ngã xuống như một lời nhắc nhở sâu sắc: hòa bình hôm nay được đổi bằng "xương thành núi, máu thành sông", là giá trị thiêng liêng mà thế hệ mai sau phải luôn trân trọng và giữ gìn.



