Lê Bá Dương Người Lính Cầm Súng, Cầm Bút và Lời Thề Trên Sóng Thạch Hãn
Lê Bá Dương Người Lính Cầm Súng, Cầm Bút và Lời Thề Trên Sóng Thạch Hãn
Trong số những nhân chứng của "mùa hoa lửa" Quảng Trị, Cựu chiến binh, Nhà báo Lê Bá Dương là người đã dùng cả cuộc đời hậu chiến để thực hiện một lời thề tâm linh với những đồng đội đã ngã xuống. Ông không chỉ là người cầm súng bảo vệ Thành cổ, mà còn là người đã tạc một "đài tưởng niệm bằng thơ" lay động hàng triệu trái tim Việt Nam.
Một thời hoa lửa và dòng sông máu.
Năm 1972, Lê Bá Dương vào chiến trường khi còn rất trẻ. Giữa những ngày đêm đối mặt với mưa bom bão đạn, ông đã cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn để tiếp ứng cho Thành cổ Quảng Trị. Đó là dòng sông ranh giới, nơi mà mỗi lần vượt qua là một lần đối mặt với tử thần. Nhiều người lính đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông sâu khi chưa kịp đặt chân lên bờ cỏ Thành cổ.
Ký ức về những người bạn, những người anh em "tuổi hai mươi" tan vào sóng nước đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, thôi thúc ông trở lại mảnh đất này sau khi hòa bình lập lại.
Bốn câu thơ tạc vào lịch sử
Năm 1987, trong một lần trở lại Quảng Trị, đứng trước dòng Thạch Hãn lặng tờ, cảm xúc dâng trào đã giúp ông viết nên bài thơ kinh điển. Ban đầu chỉ là những dòng chữ ghi trên trang sổ tay, nhưng sau đó đã trở thành bài thơ được khắc trên tấm bia đá bên bờ sông:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Bốn câu thơ không chỉ là lời nhắn nhủ với những người chèo đò, mà còn là một tiếng nấc nghẹn ngào, một sự thừa nhận đau xót rằng dòng sông này chính là một nghĩa trang không bia mộ. Hình ảnh "tuổi hai mươi thành sóng nước" đã khái quát trọn vẹn sự hy sinh thanh khiết và cao cả của một thế hệ sinh viên, chiến sĩ năm ấy.
Người khởi xướng lễ hội hoa đăng
Không chỉ dừng lại ở những vần thơ, Lê Bá Dương chính là người khởi xướng phong trào thả hoa xuống dòng Thạch Hãn vào những ngày kỷ niệm. Từ những nhành hoa dại ban đầu do ông và vài người bạn cũ mang đến, ngày nay đã trở thành một đại lễ hoa đăng linh thiêng của cả dân tộc.
Đối với ông, việc thả hoa không phải là một nghi thức tôn giáo, mà là một cách để "thăm" bạn, để sưởi ấm linh hồn những người đồng đội vẫn đang nằm lại dưới đáy sông lạnh lẽo.
Di sản của người nghệ sĩ - chiến sĩ Với tư cách là một nhà báo, Lê Bá Dương đã ghi lại hàng ngàn khoảnh khắc về sự hồi sinh của Quảng Trị. Nhưng có lẽ, tác phẩm vĩ đại nhất của ông chính là sự nhắc nhở về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Qua lời kể của ông, thế hệ trẻ hiểu rằng: Hòa bình hôm nay không chỉ được xây bằng gạch đá, mà còn được kết tinh từ "sóng nước tuổi đôi mươi" của một thời hoa lửa.



