Lê Công Khai – Người chiến sĩ kiên cường trên chiến trường Tây Nguyên
PHAN THỊ CẨM NHUNG
Lê Công Khai là một trong những Anh hùng tiêu biểu của lực lượng vũ trang trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Cuộc đời chiến đấu của ông gắn với những trận đánh ác liệt tại Liên khu 5, nơi ông nhiều lần thể hiện lòng dũng cảm, bản lĩnh chỉ huy và tinh thần kiên cường.
Lê Công Khai sinh năm 1926 tại xã Hoằng Phú, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1946, ông xung phong Nam tiến, lên đường vào chiến trường phía Nam chiến đấu. Gần 9 năm trong quân ngũ, ông đã tham gia và chỉ huy khoảng 40 trận đánh.
Trong những năm đầu kháng chiến, Lê Công Khai từng bị quân địch bắt và tra tấn. Tuy nhiên, ông không khai báo, đồng thời vận động nhiều người cùng tổ chức vượt ngục trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Trên chiến trường Liên khu 5, ông nhiều lần lập công. Trong các trận Ninh Mã – Khánh Hòa, Nam Khánh Hòa, Tú Loan và Tú Thủy, Lê Công Khai vừa trực tiếp chiến đấu, vừa chỉ huy đồng đội. Có lần bị thương ở chân, ông tự băng bó rồi tiếp tục chỉ huy cho đến khi trận đánh kết thúc.
Đầu năm 1954, trong trận đánh cứ điểm Đak Đoa, Gia Lai, Lê Công Khai tiếp tục thể hiện ý chí chiến đấu đáng khâm phục. Khi trận đánh diễn ra quyết liệt, ông lần lượt bị thương nặng ở cả hai chân nhưng vẫn nằm tại trận địa, động viên và chỉ huy đồng đội tiếp tục tiến công. Cứ điểm Đak Đoa cuối cùng bị đánh tan, nhưng người đại đội trưởng Lê Công Khai đã anh dũng hy sinh.
Với những thành tích đặc biệt trong chiến đấu, năm 1956, Lê Công Khai được truy tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội. Tên tuổi ông cũng được ghi trên bia đá về các anh hùng, liệt sĩ chống Pháp tại Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến trường xưa đã đổi thay, nhưng câu chuyện về Lê Công Khai vẫn nhắc nhớ về một thế hệ thanh niên đã rời quê hương, đi vào chiến trường với một niềm tin giản dị: chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc và không khuất phục trước gian khổ, hiểm nguy.
Thông điệp
“Có những người ra đi không trở lại, nhưng lòng yêu nước của họ thì ở lại mãi với quê hương.”



