Lê Đại Hành - Vị Hoàng Đế "Phá Tống Bình Chiêm" Và Bản Lĩnh Tự Cường Của Đại Cồ Việt
Trong khúc ca thiên thu của lịch sử dân tộc Việt Nam, Lê Đại Hành (Lê Hoàn) nổi lên như một vị minh quân tài ba, một thiên tài quân sự kiệt xuất. Bằng bản lĩnh kiên cường, trí tuệ thao lược và tinh thần quyết đoán, ông đã chèo lái con thuyền Đại Cồ Việt vượt qua cơn bão táp hiểm nghèo: vừa đánh tan quân xâm lược phương Bắc, giữ vững bờ cõi phía Nam, vừa đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển kinh tế, văn hóa của đất nước
Lê Hoàn (941 – 1005) sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng đất Ái Châu (Thanh Hóa ngày nay). Mồ côi cha mẹ từ sớm, ông trưởng thành nhờ ý chí tự lập phi thường và sớm gia nhập quân đội của Đinh Bộ Lĩnh. Nhờ dũng cảm và tài trí vượt trội, ông được tin cậy giao chức Thập đạo Tướng quân — Tổng chỉ huy quân đội triều Đinh.
Năm 979, biến cố lớn xảy ra khi Đinh Tiên Hoàng và con trưởng Đinh Liễn bị sát hại. Vua mới Đinh Toàn mới 6 tuổi lên ngôi, nội bộ triều đình rối ren. Nhân cơ hội ấy, nhà Tống ở phương Bắc nham hiểm sai quân sang xâm lược, trong khi ở phía Nam quân Chăm Pa cũng lăm le cướp phá. Đứng trước nguy cơ vong quốc cận kề, được sự ủng hộ của Thái hậu Dương Vân Nga và toàn thể quân thần, Lê Hoàn đã khoác áo long ân, chính thức lên ngôi Hoàng đế năm 980 (lấy hiệu là Lê Đại Hành, lập ra nhà Tiền Lê) để gánh vác sứ mệnh cứu nước.
Mùa xuân năm 981, cuộc chiến chống quân Tống bùng nổ. Lê Đại Hành đã thể hiện một nghệ thuật quân sự vô cùng tài tình khi kết hợp giữa phòng thủ kiên cố và chủ động tiến công. Ông cho đóng cọc gỗ trên sông Bạch Đằng, tổ chức các trận phục kích chiến lược tại Lạng Sơn và Tây Kết. Trong trận quyết chiến trên sông Bạch Đằng và Chi Lăng, quân ta đã tiêu diệt tướng giặc Hầu Nhân Bảo, bắt sống nhiều sĩ quan Tống, buộc nhà Tống phải tháo chạy nhục nhã và từ bỏ hoàn toàn mộng xâm lược.
Không dừng lại ở đó, năm 982, để bảo vệ nền an ninh biên giới phía Nam, Lê Đại Hành đích thân cầm quân chinh phạt Chăm Pa, đánh bại quân địch, củng cố vững chắc chủ quyền quốc gia. Chiến công "Phá Tống, bình Chiêm" đã vang dội khắp bốn phương, khiến các triều đại phương Bắc phải nể sợ, trọng vọng độc lập của Đại Cồ Việt.
Bên cạnh tài cầm quân, Lê Đại Hành còn là một nhà chính trị, kinh tế xuất sắc. Ông là vị vua đầu tiên trong lịch sử khởi xướng Lễ Tịch điền (đích thân xuống ruộng cày) vào xuân năm 987 để khuyến khích nhân dân phát triển nông nghiệp. Ông cho đào sông, đắp đường, mở mang thương mại và thực hiện chính sách ngoại giao khôn khéo, vừa mềm dẻo vừa giữ vững tư thế tự chủ với nhà Tống.
Nhà sử học Lê Văn Hưu từng hết lời ca ngợi: "Lê Đại Hành thưởng phạt minh bạch, chiến thắng giặc Tống, bình định Chăm Pa, làm cho đất nước yên bình, ngoại bang nể sợ..." Sự nghiệp lẫy lừng của Lê Đại Hành không chỉ cứu vãn đất nước khỏi thảm họa mất nước mà còn khẳng định một Đại Cồ Việt hùng cường, để lại di sản vô giá cho các thế hệ sau tiếp nối.



