Bài viết

Lê Đình Tươi

Cựu chiến binh Lê Đình Tươi Ngày sinh: 13/5/1968 Địa chỉ: Xóm Khuôn 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: 15/3/1989 Xuất ngũ: 30/5/1991 Đóng quân tại: Huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường TH&THCS Phục Linh (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phóng sự VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chi đội 6A2; Trường TH&THCS Phục Linh

Cựu chiến binh Lê Đình Tươi

Ngày sinh: 13/5/1968

Địa chỉ: Xóm Khuôn 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên

Nhập ngũ: 15/3/1989

Xuất ngũ: 30/5/1991

Đóng quân tại: Huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng

Người đi qua vùng đất chưa yên

Chiều ngày 19/3/2026, thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi đến thăm nhà của cựu chiến binh Lê Đình Tươi – một chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn đường biên tại huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng.

Nhiều năm sau khi chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở vùng biên Trà Lĩnh (Cao Bằng), sự bình yên vẫn chưa thực sự trở lại. Dưới những nương ngô, triền đá tai mèo, bom mìn còn sót lại đe dọa cuộc sống người dân.

Ông Tươi, một chiến sĩ công binh, được điều động lên tuyến biên giới trong những năm ấy. Ông không phải người hay nói, chỉ quen với công việc lặng lẽ: rà từng bước chân, dò từng tấc đất. Trong chiếc ba lô cũ là vài dụng cụ thô sơ, còn trong đầu là sự tập trung cao độ bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả có thể là mạng sống.

Mỗi buổi sáng, khi sương núi còn phủ kín lối đi, ông Tươi cùng đồng đội đã có mặt tại hiện trường. Những khu vực được đánh dấu nguy hiểm, đất đá lẫn cỏ dại, không ai biết bên dưới đang ẩn giấu điều gì. Có ngày, họ phải mất hàng giờ chỉ để xử lý một quả mìn nằm sâu dưới lòng đất, rễ cây bám chặt, chỉ cần một tác động mạnh là có thể phát nổ.

Ông nhớ nhất một lần phát hiện quả mìn lớn ngay sát lối đi của người dân. Đó là con đường quen thuộc mà bà con vẫn qua lại hằng ngày. Ông cùng tổ công binh phải làm việc trong căng thẳng kéo dài, từng thao tác đều chậm rãi, chính xác. Khi quả mìn được vô hiệu hóa, mọi người mới thở phào.

Gian khổ không chỉ đến từ hiểm nguy. Mùa mưa, đất trơn trượt, nhiều đoạn sạt lở khiến việc tiếp cận càng khó khăn. Mùa đông, cái lạnh vùng cao khiến tay chân tê cứng, nhưng công việc không thể dừng lại. Giữa những ngày như thế, điều khiến ông và đồng đội kiên trì chính là mong muốn giản dị: làm sạch đất để người dân được sống an toàn.

Và rồi, từng khu đất dần được trả lại sự bình yên. Những thửa ruộng xanh trở lại, trẻ em có thể chạy nhảy trên con đường làng mà không còn nỗi lo vô hình dưới chân. Người dân Trà Lĩnh bắt đầu dựng lại cuộc sống sau chiến tranh, trên chính mảnh đất từng bị đe dọa bởi bom mìn.

Nhiều năm sau, khi rời quân ngũ, ông Tươi vẫn giữ cho mình sự lặng lẽ. Ông không nhắc nhiều về những ngày tháng ấy. Nhưng mỗi khi có dịp trở lại vùng biên, nhìn những cánh đồng trải dài dưới chân núi, anh chỉ nói giản dị: “Đất giờ yên rồi.”

Câu nói ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả một hành trình đầy hiểm nguy và thầm lặng. Những người lính đã đi qua vùng đất chưa từng yên tiếng nổ - để hôm nay, nơi đó có thể gọi tên hai chữ: bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn