Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÊ DUẨN GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG BOM ĐẠN

LÊ DUẨN GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG BOM ĐẠN

Hà Tĩnh12/08/2026Chi đoàn Trường TH&THCS số 1 Ngư Thuỷ (Đoàn Xã Sen Ngư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ DUẨN GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG BOM ĐẠN

1. NĂM 1965 – MỘT BƯỚC NGOẶT LỚN

Năm 1965.

Chiến tranh Việt Nam bước vào một giai đoạn mới.

Hoa Kỳ đưa quân chiến đấu trực tiếp vào miền Nam với quy mô ngày càng lớn.

Đồng thời, Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân đối với miền Bắc.

Đất nước đứng trước một thử thách chưa từng có.

Ở miền Nam là chiến trường.

Ở miền Bắc vừa sản xuất, vừa chiến đấu và chi viện cho miền Nam.

Lê Duẩn lúc này đang giữ cương vị Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng.


2. HÀ NỘI TRƯỚC NHỮNG TRẬN BOM

Hà Nội những năm chiến tranh không giống Hà Nội ngày nay.

Những tuyến phố có thể trở nên vắng người.

Nhiều cơ quan sơ tán.

Trường học di chuyển về nông thôn.

Người dân đào hầm trú ẩn.

Những khẩu hiệu phòng không xuất hiện khắp nơi.

Mọi người đều hiểu rằng chiến tranh có thể đến bất cứ lúc nào.


3. NHỮNG CHIẾC HẦM TRÚ ẨN

Trên đường phố, trong sân trường, ngoài nhà máy, đâu đâu cũng có hầm trú ẩn.

Có những chiếc hầm cá nhân nhỏ.

Có những hầm tập thể.

Có hầm được xây bằng bê tông.

Có hầm chỉ là những rãnh đất đơn sơ.

Đó trở thành một phần của cuộc sống thường ngày.


4. "VỪA SẢN XUẤT, VỪA CHIẾN ĐẤU"

Miền Bắc phải đối mặt với một nhiệm vụ kép.

Một mặt:

Bảo vệ hậu phương.

Mặt khác:

Bảo đảm chi viện cho miền Nam.

Vì vậy, sản xuất không thể dừng lại.

Nhà máy vẫn hoạt động.

Ruộng đồng vẫn phải gieo cấy.

Các tuyến giao thông phải được giữ thông suốt.


5. NHỮNG NHÀ MÁY TRONG THỜI CHIẾN

Nhiều nhà máy phải phân tán.

Máy móc được tháo dỡ.

Thiết bị được đưa về những địa điểm an toàn hơn.

Có nơi sản xuất dưới những mái nhà đơn sơ.

Có nơi sản xuất giữa vùng nông thôn.

Công nhân làm việc trong điều kiện thiếu thốn nhưng cố gắng duy trì sản xuất.


6. NHỮNG CÁNH ĐỒNG KHÔNG NGỪNG GIEO HẠT

Ở nông thôn, người dân vẫn phải làm ruộng.

Bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Nhưng mùa vụ không thể chờ.

Một vụ mùa thất bát có thể ảnh hưởng đến hàng triệu người.

Vì vậy, người nông dân vừa sản xuất vừa sẵn sàng đối phó với chiến tranh.


7. NHỮNG NGƯỜI TRỰC PHÒNG

Tại các trận địa phòng không, bộ đội túc trực ngày đêm.

Các đơn vị radar theo dõi bầu trời.

Các khẩu đội pháo cao xạ sẵn sàng chiến đấu.

Lực lượng không quân chuẩn bị cất cánh.

Mạng lưới phòng không của miền Bắc từng bước được củng cố.


8. MỘT BẦU TRỜI ĐẦY TIẾNG ĐỘNG CƠ

Mỗi khi máy bay xuất hiện, còi báo động vang lên.

Người dân tìm nơi trú ẩn.

Bộ đội vào vị trí.

Các trận địa phòng không bắt đầu hoạt động.

Trên bầu trời xuất hiện những vệt khói.

Dưới mặt đất là tiếng nổ.

Chiến tranh trở thành một phần của cuộc sống.


9. LÊ DUẨN VÀ NHỮNG CUỘC HỌP KHẨN

Trong những ngày chiến tranh, các cuộc họp của lãnh đạo Trung ương thường phải diễn ra trong điều kiện đặc biệt.

Tình hình chiến trường được báo cáo liên tục.

Có những cuộc họp kéo dài nhiều giờ.

Các vấn đề phải được xem xét:

Tình hình miền Nam.

Tình hình miền Bắc.

Khả năng chi viện.

Hoạt động của không quân Mỹ.

Tình hình quốc tế.


10. MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CHỈ LIÊN QUAN ĐẾN MỘT TRẬN ĐÁNH

Ở cấp lãnh đạo chiến lược, một quyết định không chỉ tính cho ngày hôm nay.

Nó có thể liên quan đến tháng sau.

Năm sau.

Thậm chí nhiều năm sau.

Vì vậy, phải cân nhắc cả khả năng của đối phương và sức chịu đựng của đất nước.


11. CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Trong khi miền Bắc chống chiến tranh phá hoại, chiến tranh ở miền Nam cũng ngày càng ác liệt.

Quân Mỹ và quân đồng minh triển khai lực lượng lớn.

Các chiến dịch quân sự quy mô lớn được tiến hành.

Lực lượng cách mạng phải đối mặt với hỏa lực mạnh.

Nhưng chiến tranh du kích và chiến tranh chính quy tiếp tục phát triển song song.


12. NHỮNG CON ĐƯỜNG CHI VIỆN

Từ miền Bắc, người và vật chất được đưa vào miền Nam.

Đường bộ.

Đường sông.

Đường biển.

Và đặc biệt là hệ thống Đường Trường Sơn.

Những tuyến đường ấy được mở rộng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.


13. THANH NIÊN XUNG PHONG

Trên những tuyến đường, nhiều thanh niên xung phong làm nhiệm vụ.

Họ san đường.

Lấp hố bom.

Bảo đảm giao thông.

Dẫn đường.

Vận chuyển.

Cứ mỗi khi một đoạn đường bị đánh phá, họ lại tìm cách khắc phục.


14. NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Có những đêm hàng nghìn người làm việc dưới ánh đèn nhỏ.

Xe vận tải nối nhau.

Công binh sửa đường.

Thanh niên san lấp hố bom.

Bộ đội bảo vệ tuyến vận chuyển.

Một đoàn xe có thể phải chạy liên tục trong nhiều giờ.


15. MỘT CHIẾC CẦU BỊ ĐÁNH PHÁ

Một cây cầu bị bom phá.

Giao thông bị đình trệ.

Nhưng phía trước vẫn còn hàng hóa cần vận chuyển.

Công binh lập tức tìm cách sửa chữa.

Có khi làm cầu tạm.

Có khi mở đường vòng.

Có khi vận chuyển bằng phà.

Mục tiêu là:

Không để tuyến chi viện bị đứt.


16. NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÁI XE

Có những người lái xe chỉ ngủ vài giờ mỗi ngày.

Họ lái xe trong mưa.

Trong đêm.

Qua những con đường đầy hố bom.

Có khi xe bị trúng bom.

Có khi đồng đội hy sinh.

Nhưng những chuyến xe khác vẫn tiếp tục.


17. LÊ DUẨN VÀ QUAN NIỆM VỀ SỨC MẠNH TOÀN DÂN

Trong lãnh đạo chiến tranh, một vấn đề luôn được nhấn mạnh:

Không thể chỉ dựa vào quân đội.

Cần huy động sức mạnh của toàn xã hội.

Nông dân.

Công nhân.

Thanh niên.

Phụ nữ.

Trí thức.

Các lực lượng hậu cần.

Tất cả đều tham gia theo những cách khác nhau.


18. CHIẾN TRANH VÀ GIÁO DỤC

Ngay giữa chiến tranh, giáo dục vẫn được duy trì.

Trẻ em được sơ tán về những vùng an toàn hơn.

Giáo viên tiếp tục giảng dạy.

Học sinh tiếp tục học.

Nhiều trường học dựng những lớp học tạm.

Có những lớp học cách xa thành phố hàng chục kilomet.


19. NHỮNG NGƯỜI THẦY CÔ

Các thầy cô giáo cũng trở thành một phần của cuộc chiến.

Họ không cầm súng.

Nhưng họ giữ cho việc học không bị gián đoạn.

Họ dạy trẻ em.

Động viên học sinh.

Tham gia sơ tán.

Nhiều người còn tham gia các công việc phục vụ hậu phương.


20. NHỮNG BỆNH VIỆN SƠ TÁN

Bệnh viện cũng phải di chuyển.

Nhiều cơ sở y tế được đưa về nông thôn.

Các bác sĩ và y tá làm việc trong điều kiện thiếu thốn.

Có những ca phẫu thuật được thực hiện dưới ánh đèn đơn sơ.

Mục tiêu là cứu người.


21. MỘT ĐẤT NƯỚC PHÂN TÁN

Trong chiến tranh, nhiều cơ quan được phân tán.

Không tập trung quá đông người tại một địa điểm.

Kho tàng được chia nhỏ.

Nhà máy được di chuyển.

Trường học được sơ tán.

Đó là cách để giảm thiểu tổn thất khi bị không kích.


22. LÊ DUẨN ĐI VỀ CƠ SỞ

Trong những năm chiến tranh, Lê Duẩn có những chuyến đi thực tế.

Ông đến các địa phương.

Gặp cán bộ.

Thăm đơn vị.

Tìm hiểu sản xuất.

Những chuyến đi ấy giúp người lãnh đạo nhìn thấy những khó khăn thực tế mà báo cáo giấy tờ không thể phản ánh hết.


23. MỘT CUỘC GẶP VỚI CÔNG NHÂN

Trong một lần gặp công nhân, vấn đề không phải chỉ là những con số sản xuất.

Người công nhân nói về:

Thiếu nguyên liệu.

Thiếu phương tiện.

Thiếu điện.

Thiếu nhân lực.

Nhưng họ vẫn muốn duy trì sản xuất.

Những câu chuyện như vậy giúp lãnh đạo hiểu rõ hơn sức chịu đựng của xã hội.


24. MỘT CUỘC GẶP VỚI NÔNG DÂN

Ở nông thôn cũng vậy.

Người nông dân nói về mùa màng.

Về thủy lợi.

Về thiếu phân bón.

Về việc phải sơ tán.

Nhưng họ vẫn mong muốn sản xuất đủ lương thực.

Một hậu phương mạnh bắt đầu từ những cánh đồng như thế.


25. NĂM 1968 – MỘT NĂM ĐẶC BIỆT

Năm 1968 là một trong những năm bước ngoặt của chiến tranh.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân diễn ra trên phạm vi rộng.

Nhiều đô thị và địa bàn ở miền Nam trở thành chiến trường.

Cuộc chiến gây chấn động mạnh cả trong nước và quốc tế.


26. NHỮNG HỆ QUẢ CỦA TẾT MẬU THÂN

Tết Mậu Thân gây tổn thất rất lớn cho các bên.

Nhưng về chính trị và chiến lược, nó tạo ra những tác động sâu rộng.

Tại Hoa Kỳ, tranh luận về chiến tranh Việt Nam ngày càng gay gắt.

Sức ép đòi thay đổi chính sách gia tăng.


27. BÀN ĐÀM PHÁN

Năm 1968, các cuộc đàm phán giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Hoa Kỳ bắt đầu tại Paris.

Sau đó, hội nghị mở rộng với sự tham gia của các bên liên quan.

Chiến trường và bàn đàm phán trở thành hai mặt trận song song.


28. MỘT CUỘC CHIẾN TRÊN NHIỀU MẶT TRẬN

Lúc này, cuộc chiến không chỉ diễn ra bằng súng đạn.

Còn có:

Mặt trận quân sự.

Mặt trận chính trị.

Mặt trận ngoại giao.

Mặt trận hậu cần.

Mỗi mặt trận có một vai trò riêng.

Các mặt trận tác động lẫn nhau.


29. NĂM 1972

Đến năm 1972, chiến tranh lại bước vào một giai đoạn căng thẳng.

Cuộc tiến công chiến lược năm 1972 diễn ra trên nhiều hướng.

Ở miền Bắc, Mỹ tiếp tục tăng cường đánh phá.

Cuối năm 1972, chiến dịch không kích bằng B-52 vào Hà Nội và Hải Phòng diễn ra trong 12 ngày đêm.

Sự kiện này sau đó được biết đến rộng rãi với tên gọi "Điện Biên Phủ trên không".


30. LỜI KẾT: GIỮ VỮNG HẬU PHƯƠNG

Những năm 1965–1972 là một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của chiến tranh.

Miền Bắc chịu nhiều đợt không kích.

Miền Nam diễn ra những trận chiến quy mô lớn.

Đường Trường Sơn liên tục bị đánh phá.

Hàng triệu người phải sống trong điều kiện chiến tranh.

Trong hoàn cảnh đó, Lê Duẩn cùng tập thể lãnh đạo Trung ương phải đưa ra những quyết định chiến lược về cả quân sự, chính trị, kinh tế và ngoại giao.

Một cuộc chiến tranh không chỉ được quyết định ở nơi có tiếng súng. Nó còn được quyết định bởi khả năng giữ vững hậu phương, tổ chức lực lượng, bảo đảm hậu cần và duy trì ý chí trong những năm tháng khó khăn nhất.

Đến cuối năm 1972, cuộc chiến bước vào một bước ngoặt mới.

Các cuộc đàm phán Paris tiến gần đến một thỏa thuận.

Nhưng phía trước vẫn còn một chặng đường quyết định.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ DUẨN GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa