Cựu chiến binh

LÊ DƯỠNG – HAI LẦN ĐỐI MẶT TỬ THẦN, MỘT ĐỜI TRỌN NGHĨA VỚI TỔ QUỐC

Bác Lê Dưỡng sinh năm 1946 tại huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị – vùng đất giàu truyền thống cách mạng và cũng là nơi phải hứng chịu nhiều đau thương trong chiến tranh. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước bị chia cắt, bác sớm hình thành lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm đối với quê hương.

Quảng Ngãi14/08/2026Đoàn xã Đăk Mar (Đoàn xã Đăk Mar)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÊ DƯỠNG – HAI LẦN ĐỐI MẶT TỬ THẦN, MỘT ĐỜI TRỌN NGHĨA VỚI TỔ QUỐC

LÊ DƯỠNG – HAI LẦN ĐỐI MẶT TỬ THẦN, MỘT ĐỜI TRỌN NGHĨA VỚI TỔ QUỐC

    Chiều cuối tháng Mười Một, trong căn nhà nhỏ yên bình, chúng tôi được gặp bác Lê Dưỡng – người cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của dân tộc. Thời gian đã phủ bạc mái tóc, nhưng ký ức về một thời trận mạc vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính năm xưa.

 

    Bác Lê Dưỡng sinh năm 1946 tại huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị – vùng đất giàu truyền thống cách mạng và cũng là nơi phải hứng chịu nhiều đau thương trong chiến tranh. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước bị chia cắt, bác sớm hình thành lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm đối với quê hương.

    Tháng 2 năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, bác mang theo khát vọng của tuổi trẻ và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được thống nhất. Những bước chân đầu tiên vào chiến trường Quảng Trị cũng là lúc bác bắt đầu đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của cuộc đời.

    Chiến tranh không cho người lính trẻ nhiều thời gian để làm quen. Bom đạn ngày đêm cày xới mặt đất, những trận đánh liên tiếp diễn ra trong khói lửa. Năm 1968, trong một trận phục kích ác liệt, bác bị thương lần đầu tiên. Vết thương buộc bác phải rời chiến trường ra miền Bắc điều trị. Thế nhưng, khi sức khỏe vừa hồi phục, bác lại tình nguyện trở về đơn vị, tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội nơi tuyến đầu.

    Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi ác liệt nhất cả nước. Năm 1972, một trận bom B-52 đánh trúng khu vực hầm trú ẩn của đơn vị. Sức công phá khủng khiếp khiến nhiều chiến sĩ thương vong. Bác Lê Dưỡng bị thương nặng lần thứ hai và một lần nữa phải giành giật sự sống giữa lằn ranh sinh tử. Nhờ sự giúp đỡ, cứu chữa kịp thời của đồng đội, bác đã vượt qua cửa tử.

    Nhưng thử thách lớn nhất vẫn chưa dừng lại ở đó. Ngày 22 tháng 12 năm 1974, bác tham gia trận đánh tại đồi Cỏ May. Đây là một trong những trận chiến cam go mà bác nhớ mãi không quên. Giữa làn đạn dày đặc và tiếng bom rung chuyển mặt đất, các chiến sĩ vừa chiến đấu, vừa tìm cách bảo vệ đồng đội. Trong trận chiến ấy, bác bị thương nặng, những vết thương để lại di chứng kéo dài suốt phần đời còn lại.

    Không chỉ chịu đựng bom đạn, bác và đồng đội còn thường xuyên hoạt động ở những khu vực bị phun rải chất độc hóa học. Những ảnh hưởng âm thầm của chiến tranh theo họ đến tận thời bình. Chính vì vậy, dù chiến tranh đã kết thúc từ lâu, nhiều người lính vẫn tiếp tục mang trên mình những nỗi đau không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

    Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, bác gặp người phụ nữ sau này trở thành người bạn đời của mình. Khi đó, bà là một nữ du kích kiên cường cũng đang tham gia kháng chiến. Họ gặp nhau trong chiến tranh, cùng chia sẻ lý tưởng và trao nhau lời hẹn ước giản dị: nếu còn sống trở về, khi đất nước hòa bình sẽ xây dựng một mái ấm gia đình. Lời hứa ấy đã trở thành nguồn động viên để cả hai cùng vượt qua những ngày tháng gian lao nhất.

Năm 1978, do thương tật nặng và sức khỏe giảm sút, bác buộc phải rời quân ngũ. Khép lại những năm tháng chiến đấu, bác trở về với cuộc sống đời thường. Dẫu không còn khoác trên mình màu áo lính, bác vẫn giữ trọn phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng: kiên cường, lạc quan và luôn tin tưởng vào tương lai.

    Lắng nghe câu chuyện của bác Lê Dưỡng, chúng tôi càng hiểu hơn những hy sinh to lớn mà thế hệ cha anh đã trải qua. Họ đã dành cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, thậm chí đánh đổi cả tính mạng vì hòa bình hôm nay.

    Những vết thương trên cơ thể bác có thể là dấu tích của chiến tranh, nhưng cũng chính là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và sự cống hiến cao đẹp của một thế hệ anh hùng. Câu chuyện về bác Lê Dưỡng sẽ mãi là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục gìn giữ những giá trị mà cha ông đã dày công vun đắp.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ DƯỠNG – HAI LẦN ĐỐI MẶT TỬ THẦN, MỘT ĐỜI TRỌN NGHĨA VỚI TỔ QUỐC | Câu chuyện thời hoa lửa