Lê Gia Đỉnh
LÊ GIA ĐỈNH – NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢM TỬ LAO THẲNG VÀO XE TĂNG PHÁP GIỮA NHỮNG NGÀY ĐẦU TOÀN QUỐC KHÁNG CHIẾN
Tháng 12 năm 1946, Hà Nội bước vào những ngày lịch sử.Khắp các con phố vang lên tiếng súng. Những chiến lũy được dựng lên giữa lòng thành phố. Từng ngôi nhà, từng góc phố trở thành trận địa chiến đấu của quân và dân Thủ đô trong cuộc đối đầu không cân sức với quân đội thực dân Pháp.Giữa những ngày khói lửa ấy, có một người chiến sĩ đã chọn cho mình con đường đi thẳng vào cái chết để đổi lấy thời gian và cơ hội sống cho đồng đội.Người đó là Lê Gia Đỉnh.
Sinh năm 1920 tại vùng đất Gia Lộc, Hải Dương, ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân. Chứng kiến cảnh quê hương lầm than, người thanh niên ấy sớm tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1943.Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông gia nhập lực lượng vũ trang và trở thành cán bộ chính trị của đơn vị thuộc Trung đoàn Thủ đô – lực lượng trực tiếp chiến đấu bảo vệ Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến chống Pháp.
Ngày 20/12/1946, chỉ một ngày sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, quân Pháp mở cuộc tiến công lớn vào khu vực Bắc Bộ Phủ.Hàng trăm binh lính cùng xe tăng, xe bọc thép và hỏa lực mạnh được tung vào trận địa với mục tiêu nhanh chóng đè bẹp lực lượng kháng chiến và bắt giữ các lãnh đạo cách mạng.
Trước sức ép áp đảo của đối phương, các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu từng mét phố để giữ chân quân địch.Trong một đợt tiến công, một chiếc xe tăng Pháp dẫn đầu đội hình tiến sâu vào trận địa.Nếu chiếc xe tăng này vượt qua được tuyến phòng ngự, nguy cơ cả trận địa bị đánh vỡ là rất lớn.
Trong thời khắc quyết định ấy, Lê Gia Đỉnh đã đưa ra lựa chọn cuối cùng.Ông ra lệnh cho đồng đội rút sang vị trí an toàn hơn để tiếp tục chiến đấu.Còn bản thân mang theo bom ba càng, lao thẳng về phía chiếc xe tăng đang gầm rú tiến lên.Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa lòng Hà Nội.Chiếc xe tăng bị phá hủy.Đội hình quân Pháp phía sau rơi vào hỗn loạn.Nhưng người chiến sĩ cảm tử năm ấy cũng anh dũng ngã xuống khi mới 26 tuổi.
Sự hy sinh của Lê Gia Đỉnh không chỉ là hành động tiêu diệt một mục tiêu chiến đấu.Đó còn là biểu tượng của tinh thần “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” – tinh thần đã làm nên sức mạnh của quân dân Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến.Những người lính Thủ đô năm ấy hiểu rằng họ có thể phải hy sinh.Nhưng họ cũng hiểu rằng nếu không đứng lại giữ chân quân địch, đất nước non trẻ vừa giành được độc lập sẽ phải đối mặt với hiểm họa lớn hơn rất nhiều.
Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc cho Tổ quốc, ngày 28/4/2000, Chủ tịch nước đã truy tặng Lê Gia Đỉnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.Ngày nay, tên ông được đặt cho một con phố tại Hà Nội như một lời nhắc nhở về người chiến sĩ đã lấy chính thân mình chặn bước tiến của xe tăng địch trong những giờ phút cam go nhất của dân tộc.
Có những con người chỉ sống hơn hai mươi năm giữa cuộc đời.Nhưng sự hy sinh của họ lại sống mãi cùng lịch sử.Lê Gia Đỉnh đã ra đi giữa khói lửa mùa đông năm 1946.Nhưng tinh thần quả cảm của người chiến sĩ cảm tử ấy vẫn còn được nhắc nhớ như một phần không thể thiếu của bản anh hùng ca giữ nước của dân tộc Việt Nam.
Sinh năm 1920 tại vùng đất Gia Lộc, Hải Dương, ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân. Chứng kiến cảnh quê hương lầm than, người thanh niên ấy sớm tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1943.Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông gia nhập lực lượng vũ trang và trở thành cán bộ chính trị của đơn vị thuộc Trung đoàn Thủ đô – lực lượng trực tiếp chiến đấu bảo vệ Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến chống Pháp.
Ngày 20/12/1946, chỉ một ngày sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, quân Pháp mở cuộc tiến công lớn vào khu vực Bắc Bộ Phủ.Hàng trăm binh lính cùng xe tăng, xe bọc thép và hỏa lực mạnh được tung vào trận địa với mục tiêu nhanh chóng đè bẹp lực lượng kháng chiến và bắt giữ các lãnh đạo cách mạng.
Trước sức ép áp đảo của đối phương, các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu từng mét phố để giữ chân quân địch.Trong một đợt tiến công, một chiếc xe tăng Pháp dẫn đầu đội hình tiến sâu vào trận địa.Nếu chiếc xe tăng này vượt qua được tuyến phòng ngự, nguy cơ cả trận địa bị đánh vỡ là rất lớn.
Trong thời khắc quyết định ấy, Lê Gia Đỉnh đã đưa ra lựa chọn cuối cùng.Ông ra lệnh cho đồng đội rút sang vị trí an toàn hơn để tiếp tục chiến đấu.Còn bản thân mang theo bom ba càng, lao thẳng về phía chiếc xe tăng đang gầm rú tiến lên.Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa lòng Hà Nội.Chiếc xe tăng bị phá hủy.Đội hình quân Pháp phía sau rơi vào hỗn loạn.Nhưng người chiến sĩ cảm tử năm ấy cũng anh dũng ngã xuống khi mới 26 tuổi.
Sự hy sinh của Lê Gia Đỉnh không chỉ là hành động tiêu diệt một mục tiêu chiến đấu.Đó còn là biểu tượng của tinh thần “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” – tinh thần đã làm nên sức mạnh của quân dân Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến.Những người lính Thủ đô năm ấy hiểu rằng họ có thể phải hy sinh.Nhưng họ cũng hiểu rằng nếu không đứng lại giữ chân quân địch, đất nước non trẻ vừa giành được độc lập sẽ phải đối mặt với hiểm họa lớn hơn rất nhiều.
Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc cho Tổ quốc, ngày 28/4/2000, Chủ tịch nước đã truy tặng Lê Gia Đỉnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.Ngày nay, tên ông được đặt cho một con phố tại Hà Nội như một lời nhắc nhở về người chiến sĩ đã lấy chính thân mình chặn bước tiến của xe tăng địch trong những giờ phút cam go nhất của dân tộc.
Có những con người chỉ sống hơn hai mươi năm giữa cuộc đời.Nhưng sự hy sinh của họ lại sống mãi cùng lịch sử.Lê Gia Đỉnh đã ra đi giữa khói lửa mùa đông năm 1946.Nhưng tinh thần quả cảm của người chiến sĩ cảm tử ấy vẫn còn được nhắc nhớ như một phần không thể thiếu của bản anh hùng ca giữ nước của dân tộc Việt Nam.


