Lê Gia Đỉnh – Người Chiến Sĩ Quyết Tử Bên Bắc Bộ Phủ
Tiếng súng bên Bắc Bộ Phủ Tháng 12 năm 1946, Hà Nội co mình trong cái rét căm căm. Những chiến lũy dựng bằng sập gụ, tủ chè mọc lên khắp các phố phường. Lê Gia Đỉnh khi ấy là Trung đội trưởng Vệ quốc đoàn, nhận nhiệm vụ bảo vệ Bắc Bộ Phủ — cơ quan đầu não của Chính phủ Cách mạng lâm thời.
Lê Gia Đỉnh – Người Chiến Sĩ Quyết Tử Bên Bắc Bộ Phủ
Tiếng súng bên Bắc Bộ Phủ
Tháng 12 năm 1946, Hà Nội co mình trong cái rét căm căm. Những chiến lũy dựng bằng sập gụ, tủ chè mọc lên khắp các phố phường. Lê Gia Đỉnh khi ấy là Trung đội trưởng Vệ quốc đoàn, nhận nhiệm vụ bảo vệ Bắc Bộ Phủ — cơ quan đầu não của Chính phủ Cách mạng lâm thời.
Đêm 19 tháng 12, lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến vang lên. Tiếng súng nổ giòn giã khắp các phố phường Khâm Thiên, Hàng Đào, Đồng Xuân. Quân Pháp với xe tăng và đại bác bắt đầu công phá dữ dội vào Bắc Bộ Phủ.
Khoảnh khắc hóa thân thành bất tử
Trận chiến tại Bắc Bộ Phủ diễn ra ác liệt suốt hai ngày đêm. Đạn dược cạn dần, những chiến sĩ Vệ quốc đoàn ngã xuống bên những gốc xà cừ cổ thụ. Đến sáng ngày 21 tháng 12, xe tăng Pháp húc đổ cổng chính, tràn vào sân.
Lê Gia Đỉnh khi đó đã bị thương nặng ở bụng, máu thấm đẫm chiếc áo trấn thủ. Anh nhìn đồng đội lần lượt hy sinh, nhìn những bóng lê dài của quân thù đang tiến lại gần. Trong tay anh lúc bấy giờ chỉ còn một thứ vũ khí duy nhất: Một quả bom ba càng.
"Sống chết với Thủ đô, không để quân thù bước qua!"
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu người lính trẻ. Anh không rút lui, không đầu hàng. Lê Gia Đỉnh gồng mình đứng dậy, ôm chặt cán bom, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào chiếc xe tăng đang gầm rú trước mặt.
Một tiếng nổ rung chuyển
Giây phút anh lao thẳng quả bom vào xích xe tăng địch, một tiếng nổ xé toạc không gian vang lên. Khói lửa trùm kín hiện trường. Chiếc xe tăng khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt, chặn đứng đà tiến của quân Pháp trong chốc lát.
Lê Gia Đỉnh ngã xuống, hòa mình vào lòng đất mẹ Hà Nội ở tuổi đôi mươi đẹp nhất. Anh đi vào cõi vĩnh hằng không phải bằng một tiếng thở dài, mà bằng một khúc tráng ca chói lọi.



